Thứ Hai, 29 tháng 6, 2009

Sau Nha Trang, trước sinh nhật Thảo

7777


...

Đèn chuyển sang màu đỏ, người đàn ông trong bộ quần áo đóng thùng công chức dừng lại, nhảy khỏi xe, ông nhìn vào bánh xe và thở dài. Ông bắt đầu dẫn bộ tìm chỗ vá xe.



Đèn xanh, mọi người rú ga chạy đi mặc người đàn ông dắt chiếc xe bể bánh trong lúc xế chiều- cả mặt trời cũng bỏ rơi ông ta. Chỉ có một giọng nói nhẹ nhàng cất lên, như để xua đi sự tĩnh lặng đó: "xui nhỉ", nói rồi cậu thanh niên cũng kéo ga phóng xe đi.



Cậu thanh niên còn con đường dài phía trước, và trước đó năm phút, cậu đã tin rằng mình sẽ về nhà trước khi mặt trời lặn, nhưng thật phi lý vì đã hơn 6 giờ chiều. Giờ đây, cậu lại tin rằng xenon sẽ soi sáng đường về nhà, và Hugo sẽ tha cho cậu.



Chạy xe, nhưng cậu lại nhớ về tối qua, về những điều cậu chat với cô gái không chịu đi ngủ. Cô gái nói rằng cô gái muốn thức xem trực tiếp chung kết một giải billards nào đó. Cậu lại không thích billards, cậu không hiểu nổi môn thể thao mà các ông cầm cây gậy chọt chọt vào những trái banh một cách bạo lực.



Thực ra cậu ghét billards vì vào ngày mẹ cậu sinh cậu, chị cậu phải chạy ra quán billards tìm ba cậu, nên cậu hận billards. Cậu được sinh ra vào khoảng 9 tháng 13 ngày, hụt 3 ngày so với dự định bác sĩ.



"Thằng bé sẽ ra đời vào quốc khánh Mỹ"- Bác sĩ nói. Nhưng vốn dĩ cậu không thích cái ngày đó, cậu đã lì lợm thêm ba ngày, và ra đời vào ngày 7 tháng 7 năm 1990. Cậu rất tự hào vì tinh thần lì của mình từ khi nghe mẹ kể về chuyện sinh trễ ba ngày này.



...

Cậu đã chat với cô gái rất nhiều. Cậu gặp cô mới chỉ vài lần, thế nhưng càng ngày, cảm giác cậu biết cô từ lâu càng rõ rệt- cái cảm giác mà cậu có từ lần đầu tiên nhìn thấy cô. Và càng nói chuyện với cô, cậu càng cảm thấy thoải mái, gần gũi.



Lần cuối cậu cảm thấy một cô gái hiểu rõ cậu thế này đã được vài năm rồi, và có vẻ như cô gái đó vẫn còn hiểu cậu khá rõ. Thế nhưng không ai muốn nhắc tới điều này cả.



"Trẫm cưới vợ cho Trẫm đâu phải cưới vợ cho cụ Tôn Thất Hân và Triều Đình", câu nói của Bảo Đại làm cậu suy nghĩ. Ừ thì bác sĩ nói cậu sinh ra vào ngày lễ lớn cậu còn không nghe theo mà...



(đọc hiểu sao hiểu, hư cấu trên chuyện có thật, biết cậu thanh niên thì hiểu chuyện thôi)

Chiều nay, vừa ra khỏi phòng học, lại hỏi Khương câu cửa miệng "Tối nay có đi cafe với em nào không?" dù trong lòng biết rằng anh Khương không thể nào huy động được nhưng mình cứ hỏi. Vì đơn giản mình không muốn về phòng trọ, cái nơi thân nhưng không thương ấy đầu độc mình đủ lắm rồi.

Tối nay mình ngủ ở Tây Ninh. Không điện báo má vì biết chắc má không cho về, nhưng biết là về má không đuổi.

Mình nhớ tới sáng chủ nhật ở gần phòng trọ mình có thằng bị đuổi khỏi nhà, nó cứ đứng đó khóc, nhìn về phía nhà nó, rồi từ từ, từng chút một nó bước ra xa hơn, rồi lại quay mặt lại mà khóc, nhưng hình như không ai ra dắt nó vào. Nói chung thì chắc nó cũng đã làm gì đó ngu ngốc, như đi Nha Trang 3 ngày tiêu hết 1 triệu chẳng hạn...

Bẽ bàng thay...

Thế là sắp tới sinh nhật Thảo rồi, Yahoo 360 sắp đóng cửa rồi. Hồi chiều đi mượn thư viện cuốn sách, chị thủ thư nói "Em được mượn 2 tuần, 13 tháng 7 trả sách nhe em."- Nghe mà đau lòng cái Yahoo 360...

Tây Ninh giở trò gì mà mấy lần gần đây về nhà thấy Hugo đầy đường (đoạn Gò Dầu- Thị xã)

Đi Nha Trang vui, rửa mắt, nói chung thì rửa sơ không bằng mấy thằng kia, vì chị áo hồng ở quán tàu hủ đá ngồi sau lưng mình. Nhưng mà hình như chỉ có mình và thằng Nhân là thấy được cái chị ấy khoe...

Giờ đi ngủ, sáng mai còn xuống Thành Phố học.

Đã thích nghi với cuộc sống ở đó, nhưng không thích, và rất nghi.

Có lẽ Chủ Nhật sẽ cùng Khương vào thăm các cô gái Nhân Văn học quân sự (nếu các cô có ở lại)

...

Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2009

Cover Letter for SE0425

Sorry about what happened in class this evening.

password for Unit Test 8: asap (As Soon As Possible, FYI)

Here is the job ad Mrs Huong PTT copied from www.vietnamworks.com for us:

----------------------------------------------------------------------------------------------------
Read the following job ad on www.vietnamworks.com on June 16 2009:



ICTP Software Development



Company profile:

ICTP Software Development is a Dutch software company with a Vietnamese department. ICTP Software Development is focused on the Dutch market. Our goal is to make our own application market leader within this year. For custom made solutions our customers are mostly local governments and Dutch organizations.

Company size:

Less Than 10

Company address:

214B 27c Nguyen Trai

Job Detail

Job title:

HTML and Photoshop designer


Job description:

For different projects we are looking for a Web ASP.Net components designer to create professional applications. The .Net developers will create the innovative solutions, you as designer will style the applications. This can be full-time and par-time. Styling and taking care of the quality of delivered work will be part of the job.

No experience with styling of ASP.Net components? No problem. If you have knowledge of HTML and CSS this job gives enough possibilities to learn

Job Requirement

General:

Years of experience:

1 year(s)

Minimum career level:

Experienced (Non-Manager)

Minimum education level:

N/A


Strong knowledge in HTML, CSS and Photoshop. Experience in Style sheet for ASP.Net page and control is recommended.

Preferred language for received applications: English

Job Skills

Required skills:

- Programming Languages - HTML
Intermediate- 1 year(s) of use
- Programming Languages - CSS


Intermediate- 1 year(s) of use
- Desktop Applications - Photoshop


Intermediate- 1 year(s) of use

Desired skills:

- English
Intermediate


Write a cover letter to this company to apply for this job. Make up all the details about you.



----------------------------------------------------------------------------------------------------


This is my Cover Letter, I wrote it so you won't have to worry about copy right or copy left, just modify it the way that won't kill us both...




----------------------------------------------------------------------------------------------------

Le Quang Tu,
1234, Nguyen Van Cu,
HCMC,
(123)-456 7890.

Date: 19th June, 2009.

Mr. Jason Bourne,
ICTP Software Development,
214B 27c Nguyen Trai,
HCMC.

I am writing this to apply for the designer position you offered on www.vietnamworks.com on June 16 2009. You may give consideration to my CV (attached to this letter).

After reading your job ad, I found myself suitable for this position because of the following reason. First, I graduated from FPT University, and I have a very good knowledge in HTML, CSS and Photoshop. Second, I worked 2 years for MI6 in England as their HTML and Photoshop designer, and I have TOEFL 650 and IETLS 6.5. So my experience and skill are good for the position you offered.

For those reasons and my desire to work with a Dutch company in Vietnam, I believe that I could make a considerable contribution to you as well as develop my skills.

I am looking forward to an interview to discuss the position.

Yours sincerely,

Le Quang Tu

-------------------------------------------------------------------------------------------------

It's a bit short but she only gives us 25 minutes, so 171 words maybe enough...




Muốn chế cháo mắm muối gì thì cứ thoải mái....



Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2009

Thói quen và cấm đoán...

Hugo và thói quen của Hugo: tha bác sĩ. Không Hugo nào muốn vác mặt vào bệnh viện gặp thằng chữa cho mình là thằng mình đã phạt (các bác sĩ B.Dương xuất giấy bác sĩ khi bị túm)

Tôi và thói quen của tôi: Ngắm gái, không phải đẹp hay không mà là dễ thương hay không.

Hugo và cấm đoán của Hugo: không biết, tôi có phải Hugo đâu...

Tôi và cấm đoán của tôi: không dắt về nhà một cô mà má cảnh báo trước là không tốt, vì cô ấy có một đặc điểm chung của người không tốt...

Tiếc thay...

Má nói rằng con dâu kiểu đó hỗn với ba má chồng, má có cái lý của má. Có thể má đúng. Cũng có thể không phải vậy...

Ứng cử viên không hỗn với má, hiền (như cục bột, có thể nói thế), gia đình tốt, có quen biết từ lâu với nhà mình, và thỏa mãn nhãn quan của mình, hiện vẫn chỉ có một...

Thế nhìn vào cô ấy, cậu thấy cô ấy đẹp chỗ nào?


Tổng thể cô ấy đẹp từ trong ra ngoài, từ tính cách tới bề ngoài, dĩ nhiên cũng còn vài khuyết điểm, nhưng bản thân tôi không hoàn hảo thì tôi không thể đòi hỏi một cô gái hoàn hảo được. Còn đôi môi, tôi chưa thấy cô bạn nào của tôi có đôi môi đẹp hơn thế...

Ừ thì có đôi lúc tôi cũng muốn hôn cô ấy, ông trời cũng cho tôi cơ hội, khá nhiều lần, nhưng...

Quá khứ là quá khứ...

Hiện tại tôi vẫn đang lo cho chuyện học hành, rồi sau học hành là tiền bạc, để còn lo cho ba má.

Có lẽ, như cô giáo tôi nói khi nhìn vào bàn tay tôi: "con lấy vợ trễ"

Thế...

Trễ là trễ hơn luật nhà nước phải không cô?

Trễ là 22 tuổi con "mới" lấy vợ chăng...

Dĩ nhiên không thể lấy vợ với hầu bao rỗng được...

...

Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2009

Hugo và dejavu về xe

Vui cùng Hugo...

Chả lý thú tí nào.

Sao hôm nay xe mình cùi bắp thế nhỉ?

Xenon ko sáng bằng thằng Exciter (ko biết nó có gương cầu hay 2 xenon gì ko), cứ tè le mà tối hù. Có cảm giác tối hơn hồi đó.

Kéo hết ga mà có 80 hà, hồi đó 100 lận (chắc do ngược gió và áo khoác lớn quá)

Chạy một đoạn thằng đua chung mình nó quẹo mất tiêu. Chán quá để còn 50 (đường tối đa 60) thì thấy trong kiếng chiếu hậu có chớp đỏ bồ câu...

Né cho nó vượt thì nó lại chạy ngang và chĩa cây ra bắt mình dừng lại...

Thảm, kỳ này đi bộ về nhà...

Nhưng ko sợ, cuối cùng mấy ổng cho đi :D

Kể chi tiết mất thời gian (đang chat với gái)

Gái bảo "cứ viết blog đi, bựa mà viết blog là tài rồi..."

Tới dejavu về xe, nghe rất phi lý nhưng phải viết để sau này có xảy ra thì biết là có mơ thấy rồi:

Tôi lái xe trên con đường rộng.

Đường thì đông mà nỗi đau tôi thì vắng.

Tôi cúi người lấy tay trái sờ đèn theo thói quen...

Thì hỡi ôi chóa đèn không còn phần nhựa trong phía trước, chỉ còn phần phản chiếu phía sau...

Và trong chóa, trống rỗng, không xenon, không đèn zin...

Đường chưa tối nhưng lòng tôi bỗng tối lại...

Chuyện gì đã xảy ra với xe mình...

Giờ nhớ lại, chưa chắc đó là xe mình.

Mẹ hỏi tôi: "yêu rồi à?"

...

Maybe

...

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2009

Bạn đã chọn đúng hay sai

Sau một lúc nghe giảng tùm lum tà la, các học viên được chuyên gia hỏi:

"Thế các bạn thấy những quyết định của mình nào giờ là đúng hay sai?"

"Sai"- nhiều người trả lời. Riêng tôi vẫn suy nghĩ.

"Không phải là sai. Các bạn đã chọn đúng nên bây giờ mới ngồi đây"- chuyên gia nói. (sai là nằm dưới bánh xe tải rồi- người viết)

Thế thì giờ đây. Bạn thấy mình đang ở trong tình thế nào? Tiến thoái lưỡng nan hay đường dài rộng mở? Nên nhớ rằng tiên trách kỷ hậu trách nhân, tất cả các tình thế, dù tốt hay xấu đều do bản thân ta đặt mình vào...

Mà có câu "Nếu là phúc thì không phải là họa, nếu là họa thì không tránh khỏi". Thế thì đừng lăn tăn nữa, hãy quyết định đi.

Chiều nay mới thấy lớp mình có thằng đen bạc đỏ tình...

Tự trích cái status bên Facebook của mình:

"đi vô định" là "heading nowhere" thì phải, nowhere = now + here. Thế thì mình đã tới đúng nơi cần đến rồi :)

Sư phụ đã cho mình xuống núi...

Có lẽ đã đến lúc...

Thưa sư phụ, đệ tử sẽ cố gắng không làm thầy mất mặt!

Xin hứa với cái Donut rằng ta sẽ khẳng định giá trị bản thân:

Giá trị Siêu Nhân Gao (hay là Superman hay là Hiệp sĩ lợn gì cũng được)

Thứ Ba, 9 tháng 6, 2009

Chậm lại một chút...

Trưa nay, nằm lăn qua lăn lại trên chiếu, chả muốn đi học...

Nhưng xuống Thành Phố là học Đại Học, không học thì về nhà chứ ở lại làm gì. Mà về nhà có nghĩa là đi chăn bò hoặc bán vé số, chứ cũng chẳng có được 1 hecta cao su để cạo mủ nữa...

Mặc áo vào, dắt xe ra khỏi phòng rồi mới thấy hơi khó chịu nơi mép, râu ria kinh quá, râu ria khó chịu thế này thì sao tự tin chém gió được... Thế là mặc xe đó, mặc laptop đó vào cạo râu (phòng em cuối hẻm chẳng sợ người lạ vào trộm)

Vào lớp ngồi nghe ông thầy lảm nhảm gì đó mất 3 tiếng...

Học tiếng Nhật chữ được chữ mất 1 tiếng rưỡi...

Khương rủ đi vào Phú Thọ bóng rổ với bọn chung trường (gì chứ bóng rổ em mù tịt nhưng bỗng nhiên ko muốn về phòng trọ)

Thế nhưng lại cắm rể ở nhà Khương chơi với con mèo và nhìn Khương làm những cái quiz bựa cực kỳ.

Nhìn cái List Yahoo cả trăm đang online của Khương mà oải không muốn chat tí nào... (list em có cỡ 90 mấy người thôi)

Thế rồi cũng gần 8h thì phải, thế là đi, ko phải bóng rổ mà theo lời Khương là đi cafe. Ra đến đường Khương hỏi "uống cafe hay trà sữa", mình nói "có 2 ông thì đi làm gì, thôi chắc tui về...", thế là mình về còn Khương nói gì mà "tui ghé Thảo một chút" (nghe không rõ, đoán thế...)

Nhớ đến cô bạn ở chung cư Hòa Bình, thế là chạy qua Phú Thọ, lúc đó gần 8h 20. Định gọi cô ấy xem có rảnh không xuống cho mình ngắm một tí, đã lâu rồi không gặp.

Tin nhắn.

Thôi không gọi cô gái Hòa Bình nữa. đi xem bọn kia tập bóng rổ nào, nghe nói là cổng Lữ Gia của Phú Thọ, nhưng cứ quay đầu xe chạy 1 vòng Phú Thọ xem nào.

Tin nhắn.

Kìa cổng Lữ Gia, phía xa xa có thể thấy 1 lốc áo cam FPT University đang chơi. Và kia là cái dáng cao cao của anh Tùng Vớ Vẩn, hình như anh ấy ko đeo kiếng...

Tin nhắn.

Thôi đi về, bọn bóng rổ cũng tan thì phải, chỉ còn anh Tùng Vớ Vẩn vẫn đang rất máu. Với chiều cao 1m8 mấy gần 1m9 và thể hình ốm nhom đó thì chỉ có trên sân bóng rổ anh mới tự tin được.

Từng ngồi Boeing 777 hạng thường và xe 12 chỗ. Những lúc đó cảm thấy thật tự hào vì chiều cao khiêm tốn của mình. Tự hỏi nếu nhét anh Tùng Vớ Vẩn vào cái chỗ ngồi hạng thường của Boeing 777 thì anh sẽ ngồi thế nào...

Tin nhắn cuối của ngày.

Đi Cộng Hòa về nhà. Không có cảm tình với CMT8.

Tới đầu Cộng Hòa, chỗ cắt với Trường Chinh, thấy bên Trường Chinh xe ép nhau như cá mòi. Vì ngay giữa ngã ba, có một chiếc xe ben đang dừng, phần đường nhựa sau nó tối như bị ướt, có những mảnh xà bần lớn được người ta đặt xung quanh phần đường ướt đó để người ta khỏi chạy qua.

Người thì quay ngang nhìn, người thì quay đầu xe lại gia nhập đám đông đang bu đen, người thì gửi xe đâu đó, đầu còn nón bảo hiểm băng qua đường mà coi...

Cẩn thận chút thì đâu có gì...

Xe mình coi thế mà keng và cứng lắm chứ có giỡn đâu, thôi để giữ máy xe tốt mãi, mình sẽ chạy chậm thôi, chừng 70km đổ lại và đều ga thôi, và trên hết là luyện chạy đầm như tay ga (dù nói dễ hơn làm).

Không việc gì phải gấp cả...

Tìm thấy rồi thì cố gắng giữ lấy.

Tìm thấy rồi ngắm, rồi nhìn, rồi phân tích, rồi thì... (ghi lại thế này thôi)

Nghe lời các cô gái Nhân Văn vậy, dù có cô gái nói mình là tin cùng lắm 70% lời nói hoặc biểu hiện các cô thôi...

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2009

Cuối tuần đầu tiên ở Sài Gòn

Nói chung có nhiều tuần bị vướng phải ở lại Thành phố rồi, nhưng vì công việc nên ko tính là cuối tuần.

Lần đầu tiên đi chơi cả 2 ngày thứ bảy và chủ nhật.

Mà còn ở trong nữa chứ, chứ chả phải là ở ngoài cái An Sương bụi bặm này.

Mà là đi từ sáng tới tối cả 2 ngày luôn chứ...

Thế này thì ko tính là "phải" ở lại mà là "được" ở lại.

Tuần sau "phải" về nhà hay "được" về nhà chưa biết nữa.

Cuối tuần này, để vui như vậy, cũng cần ngoài kế hoạch nhiều...

Hình như thứ bảy đáng lẽ gặp 2 em nào đó nhưng lại bỏ, chả nghe nói năng gì.

Đáng lẽ chủ nhật đi tập huấn chụp ảnh gì đó cho CLB Báo Chí, nhưng chẳng nghe thông báo gì cụ thể.

Nói chung cuối tuần này vui hơn những ngày nằm nhà trọ ngủ hay nằm nhà ba má ngủ.

Đơn giản là vì...

Có một người đã không đi Vũng Tàu...

Mà thay vào đó, lại ngồi vừa ngậm ống hút, vừa cười rung cả vai...

Nhờ vậy, mà thay vì căng mắt ra chạy xe về nhà, mình đã ngồi suy nghĩ mụ cả người...

Phải cảm ơn nhiều người vì cuối tuần này: 2 cô gái Bùi Thị Xuân, 1 chàng trai Mạc Đỉnh Chi, 1 lớp Năng Khiếu.

Tự nhiên cảm thấy tội lỗi vì những gì mình chưa làm...

lại Dejavu...

vừa nghĩ đến một cô gái mới gặp 1 lần vừa nghe câu "níu kéo con tim anh dừng chân".

Mình thật là tham lam, nhưng nói chung thì mình biết, để có điều gì đó thì ta phải biết trân trọng, mà trân trọng là không được quá tham lam.

Có thể là có duyên nhưng không có nợ vậy C.

Vì hình như tui nợ người khác.

Nếu không đúng chủ nợ thì tui sẽ lại đi tìm C.

...

Hay là tui ko nợ ai cả?

Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2009

"Nếu em không phải một giấc mơ"

Xin lỗi và cảm ơn Mi.

Cám ơn Marc Levy vì cái tựa, sở dĩ lấy của Marc Levy vì Mi nói tới "Kiếp sau" cũng của ông này.

Đơn giản là không thể hiểu nổi.

Không có ý gì đâu. Đơn giản là 1 thắc mắc mà thôi.

Cũng có thể sẽ chẳng bao giờ nhớ ra được là ta đã gặp nhau ở đâu.

Thôi thì coi như duyên tiền kiếp như Mi nói vậy...

Cảm ơn Khương.

Sẽ trả nợ Mi lần sau vậy.

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2009

Dejavu for June 04 2009

Hôm nay tự nhiên thấy nhạt miệng không muốn ăn uống gì nên xách xe chạy theo ông Khương...

Đang ngồi chơi với K thì tự nhiên K mở cái gì "thủy triều đỏ", trong lúc không chú ý thằng nhóc mở cái cửa âm chìm trong tường ra, giật mình. Nhìn lại thì thấy đúng là trước đây mình không thể nào tưởng tượng ra mình ngồi trong một cái quán nhỏ thì nhỏ như cái lỗ mũi, trang trí thì như biển có sóng có bọt, lại có 1 thằng bựa ngồi mở laptop trong cái tư thế cheo meo muốn rớt và mình thì quay lưng ra đường...

Tại sao lại có dejavu, mà tại sao nó lại nhảm nhí đến thế cơ chứ. Mình không tin là do mình tưởng tượng ra cảm giác ngờ ngợ đó...

Vẫn chưa có can đảm quẹo phải và móc phone ra gọi, dù cách đây vài ngày bên kia đầu dây nghe như cũng muốn gặp mình lắm.

Thứ bảy...

Thứ Ba, 2 tháng 6, 2009

Cái tôi lớn thật!

Chiều nay, trong giờ học toán cao cấp 2, mình để status Yahoo "các cô gái đâu hết rồi :( " thì có 1 cô gái pm bảo là "các cô đi ngủ hết rồi", mình trả lời là "có 1 người đẹp còn thức đang chat với mình nè".

Năm nay, sinh nhật cô gái đó được ăn mừng bằng sự kiện đóng cửa Yahoo 360.

Lúc chat với mình, cô gái ấy rất buồn ngủ nhưng vẫn cố gắng ngồi xem "Nhật ký đêm tân hôn" của người ta.

Mình cũng đang đọc, đọc được 3 phần 1, 2, 4 rồi, tới phần 3 thì thấy cái này:

"Trước khi cưới mình chưa yêu anh xã mà chỉ có ổng chết mê chết mệt mình thôi. Hồi đó (21 tuổi) mình đang có mối tình đầu với anh bạn học chung thời phổ thông, nhưng vì tự ái giận nhau dẫn đến mình đồng ý kết hôn với anh xã. Từ lúc nhận lời đến ngày đám cưới chỉ 20 ngày. Trước ngày cưới mình chưa bao giờ đi chung xe với ổng, cứ mỗi đứa 1 xe khi cần đi chung. Hôm đám cưới thì mình hả hê, thỏa mãn với “mối tình đầu” đó lắm. Trong tiệc cưới rìng rang tại nhà hàng lớn ai cũng khen mình tốt số (chồng đẹp, có nhà riêng, xe máy xịn, …)"

Cái tôi lớn thật! Nó làm người ta dễ dàng cưới 1 người mà thậm chí trước đó không ngồi chung xe...

Mình từng có cái status Yahoo: "khoảng cách xa nhất của đôi ta là từ cái tôi của mình sang cái tôi của ấy".

Status của mình đang để là "tiền không thiếu, tình không có..."

...

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2009

A Reason for Living

Chiều nay, nằm trên chiếc giường thương yêu ở căn nhà yêu thương, cầm điện thoại thương yêu, nghe nhạc chuông yêu thương mới phát hiện ra rằng...

... Nhạc chuông của máy Samsung mình lâu nay là A Reason for Living, vì nghe nó là muốn bắt máy hà, nó thúc giục, nhanh. Nhưng hôm nay nghe lại mới phát hiện ra là phía sau các tiếng lớn còn có tiếng nhỏ (chả biết diễn tả sao), nói chung là có 1 nhạc cụ tiếng nhỏ hơn mà khi ồn ào ko nghe thấy...

Tiếng nhỏ luôn ở đó, mỗi khi chuông reo đều có tiếng nhỏ, nhưng vì lý do nào đó, ta đã không để ý. Nhưng hôm nay, điện thoại không rung bần bật trên bàn át tiếng nhỏ, cũng không có ai bên kia đầu dây hối thúc ta bắt máy, nên ta đã nghe được tiếng nhỏ ấy. Giống như là dừng lại mà nghe tiếng thì thầm của gió, của biển, của chính trái tim ta...

Thứ Năm, 28 tháng 5, 2009

Sắp hết tháng 5

Hôm qua và hôm nay làm cũng được nhiều việc, chủ yếu nhờ hồi chiều tới 4h mới học :)

Star Trek đã coi, dây công tơ mét đứt đã thay, chuột đã đổi với chị, điện thoại đã đổi với má. Kết quả:

Chuột không dây (radio, ko phải bluetooth) laser 1200dpi.
Điện thoại LG Viewty (càng xài càng thấy khoái).

Mấy việc khác hình như đã blog hết rồi, không cần ghi lại chi.

Thằng chung nhà cứ hối qua phòng kế bên thu tiền net 2 bạn nữ kia mãi, nhưng mà người ta xài có nhiêu đâu, mà tiền tháng 5 cuối tháng 6 mới thu mà.

Phòng kế bên hình như tự nấu cơm, không biết mình có nên góp gạo không nhỉ...

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2009

Có gì ngạc nhiên? Tui biết nó lâu rồi!

_Ê Tú, mày biết con Huyền Thương giờ làm MC cho Yeah1 ko?
_Tao ko quan tâm, cái tao quan tâm là mắt mày lên độ kìa...

Đó là mấy hôm trước. Tối nay có 1 chàng báo mình là anh ta quen 1 cô có bố mẹ là diễn viên kịch và cô này mới bên Mỹ về, làm mình nhớ lại...

Hồi đó mình cũng có 1 cô bạn, cô ta tỏ tình với thằng bạn chí cốt nhứt của mình. Cô ta ko ai xa lạ là công chúa của một thương hiệu lớn, nổi tiếng từ trên núi Bà xuống tới tỉnh khác. Còn thằng kia không ai khác chính là con của 1 sếp nhà nước, 1 sếp công ty nước ngoài và là em của một giải nhì quốc gia (ko có giải nhất), 1 Olympic, anh của 1 Olympic anh văn. Gia đình thằng này cũng từng nhiều lần lên báo về các vấn đề khác nhau, nhưng cái ko lên báo là cái quan trọng khi má nó từng mấy lần phản biện thành công dự án đốt tiền của ông nào anh hùng lao động thì phải (VTX)

Giờ lên mạng tìm lại thì đúng là có 1 MC Huyền Thương có đôi mắt to tròn nhìn giống con nhỏ học chung lớp mình hồi cấp 1, vài năm cấp 2 (thì phải), và cấp 3 nó chuyên Văn mình chuyên Lý. Nói chung nhìn giống con Huyền Thương mình biết, nhưng từ lâu mình đã coi nó ko ra gì, khi mình nghe bạn mình kể là nó ko những nói xấu người sống mà người đã không còn sống nó cũng không tha.

*thông tin nạn nhân đã được thay đổi theo đúng luật báo chí, trừ nạn nhân có thể search ra bằng Google thì kệ nó, đổi chi cho phí sức!

Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2009

22 tháng 5, chuột, Khami, Quang Trung

Hôm nay mình hơi ngớ ngẩn chút.

May mà ko kết thúc dưới bánh xe tải, sau này cần cẩn thận hơn.

Lủng bánh xe vì 1 mảnh nhựa, 1 mảnh kim bấm giấy và 1 mảnh kim loại mỏng. Công nhận chạy nhanh thì miếng nhựa cũng nguy hiểm, cứ như rác ngoài vũ trụ trôi với vận tốc kinh dị ấy.

Nói chung hôm nay chậm 1 chút, ko quá điên khùng như trước.

Đúng là đi mấy cái quán trà sữa vài lần là thấy nghiện cái không gian đó.

Dầm mưa bên hông Huflit nửa tiếng, cuối cùng Khương cũng tới. Khó mà trách anh ta được khi mà nhìn anh ta ướt như chuột (lột thì phải, dù ko biết chuột lột là sao, mới search ra "ướt như chuột lụt", lụt trong lũ lụt).

Chạy trời ko thoát anh Khương, chỉ có điều quen sớm hay muộn thôi. Vì anh ấy học 2 trường ĐH, mà là 2 cái ĐH duy nhất mình đậu luôn, nên dù mình học cái nào, hay mình học cả 2 cái thì đều gặp anh ta, có điều học Nhân Văn thì khó gặp hơn thôi vì Báo Chí và Ngữ Văn Đức thì liên quan gì.

Cầu cho những người con quen, từ Đà Lạt tới Sài Gòn pass hết các kỳ thi, quan trọng nhất là cái thằng Lê Quang Tú, mong nó đừng học lại, thi lại cũng được nhưng đừng học lại môn nào hết.

Ôi, hết cái lo này thì lòi cái lo khác. Đúng là má nói đúng: cầu toàn quá cũng khổ, cầu toàn mà ko chịu đầu tư công sức thì càng khổ. Tiếc là từ lâu, mình đã ko đầu tư vào việc học, hình như là từ lớp 6.

"Chả hiểu sao mày lên lớp được!" câu nói của Tuấn Vũ lại vang lên trong đầu tôi.

Mới add nick 1 thằng bạn, đổi tên nó trong Y!M thành "Trùm chém gió". Mà nó chém kinh thật!

Thứ Ba, 19 tháng 5, 2009

3 chấu, bẻ 1

Phụ nữ.
3 chấu.
bẻ 1.
vest.
xe hơi.

Dejavu.

Tương lai ẩn sau làn sương, nhưng đôi lúc ta nhìn được qua làn sương ấy. Ảo ảnh ư? Tưởng tượng ư?

Có những điều chỉ có thời gian mới trả lời ta được.

Mơ màng nhận ra ta đang đứng trước nơi mà ta đã mơ thấy, nhưng điều đó không có ý nghĩa gì?!

Có thể ý nghĩa là ta đã mê ngủ, xuống SG trễ và chỉ có thể đi dán keo xe, không thể xuất hiện lúc 3h chiều ở Q1 được.

Cũng có thể lắm...

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2009

1, 2, từ Tóa Thánh tới Dinh Độc Lập

Có một lần, tôi chở bạn đi đâu đó, bạn nói với tôi rằng dù bạn ở Tây Ninh đã gần 20 năm nhưng vẫn chưa bước vào cái nhà bự nhứt trong Tòa Thánh (hình như kêu là Thánh Thất).

Có một lần, tôi chở gái và gái nói với tôi rằng gái muốn vô Dinh Độc Lập, mà tui cũng chưa vô bao giờ.

Thích nhạc của Dust in the wind với Sound of Silence (và dĩ nhiên còn In the Army now :D ).

Nghe Hotel California từ lâu nhưng không biết cái khách sạn này thực sự có cái vấn đề gì. Giờ nghe Cậu Út nói rồi tìm rồi thì lòi ra đúng là Eagles theo đạo Satan :D còn cái nhà thương điên Camarillo State Mental Hospital nữa chứ :-S

Còn đây là 2 chiếc xe "có quan hệ":
Inkpot

Vầng trăng ai xẻ làm đôi
- đây là phân nửa đang soi dặm đường:
Inkpot

Sách hôn nhân- cần học Luật Xuất Nhập KhẩuLuật Lao Động trước khi kết hôn nhằm tránh mất quyền lợi do thiếu hiểu biết:
Inkpot

Mặt trời đang lên kìa anh, chạy nhanh lên coi chừng trễ học, có 70 cây số thôi hà:
Inkpot

Nhà bạn có đốt nhang? Hãy tới đây mà mua, trong Tòa Thánh ý, rẻ mà thơm nhẹ nhàng, nhớ hỏi kỹ, có rất nhiều loại:
Inkpot

Thứ Hai, 4 tháng 5, 2009

19 tuổi, ngồi nhà nghĩ lung tung

Có người mua bánh sinh nhật cho mình ăn, coi như cũng đã ăn tiệc sinh nhật, rồi người đó còn khen mình bằng những tính từ nghe thật là lạ.

Có người khen yên xe mình đẹp :) Thật là một người hiểu ý mình. Mà cái này trước khi may ông thợ cũng nói xấu, thế mà tới khi gắn vào xe rồi mới thấy quá hay luôn :)

Mấy hôm nay mây mù toàn tập, trăng chỉ lấp ló, sao băng khỏi thấy luôn. May mà có người ước cho mình rồi, hay nhỉ :)

Ngồi coi kênh gì của Trung Quốc, thấy 1 bộ phim mới làm của nó, bạn có thể nghĩ là nó xử lý hình ảnh cho đẹp hơn, long lanh hơn, như phim Đài Loan và Việt Nam mới hay làm, nhưng Bắc Kinh nó thế thật đấy, long lanh, mát mẻ, những bữa trời mát có khi sương mù mờ mờ nhìn mát mát (u ám) y như phim luôn, còn phòng ốc thì nó giấu đèn đi, chỉ chiếu vàng vàng, nhìn dịu mắt (phòng khách sạn và một số nơi, ở VN cũng có tùy người thiết kế). Ở bển vài ngày mà thấy dịu da hẳn, thế mới biết sao da tụi nó đẹp, còn da mình xấu thế.

Hôm bữa, 29 tháng 4 ý, quyết định đi lên mâm và Tubeless luôn, nhưng đến khi ra ATM đối diện ĐH KHXV&NV (em đi mua vỏ Yokohama ngoài NĐC) thì nó nuốt thẻ (dù tuần trước rút cũng pin đó), thế là hết tiền, lại chạy bánh căm và mong đừng cán gì hết :(

Tối 29, chở Núi ra Thủ Đức để nó lên xe về Đà Lạt, cũng nhớ nhà, thế là tối đó, cỡ 2 giờ sáng về tới Tây Ninh. Cứ tưởng đi tối thế thì đường vắng cho em nó thử Xenon (do Sơn dắt đi gắn), nhưng xe tải cứ chạy qua miết, xe Honda thì toàn núp mưa vì rát mặt quá, chỉ có em nó là đeo kiếng mát, bật xenon rồi cứ 60km/h mà chạy, chỉ có đoạn Trảng Bàng- Gò Dầu là kinh khủng nhất, hạt mưa bự hơn hột sen, mà gió thì ngược, coi như 25km/h :(

Nghỉ nhiều quá thì ngu người, học nhiều quá cũng ngu người. Dở thật.

Ngày 7 này lại xuống TP thi, xong lại về TN, ngày 10 qua BD đám giỗ rồi lại chở má về TN, sáng 11 lại xuống SG, dĩ nhiên là tất cả bằng xe 2 bánh.

Ngày 10 Đám Cưới thầy Sơn, đi không được rồi.

Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2009

Chánh đạo và hư hỏng, tôi đéo phải.

1 thằng Chánh đạo, thích thể thao, học giỏi, làm gì cũng nghiêm túc, con ngoan trò giỏi, hiền lành, hiến máu,...

1 thằng hư hỏng, khỏi nói chi tiết.

Nói chung tôi chẳng phải cái nào trong hai cái trên, tôi bốc đồng, điên khùng, dễ nổi nóng, nhưng tôi hiền, không ăn thịt chó, tin vào Phật, tôi thấy rằng tôi có mặt tốt của cả hai thằng kia, nhưng vì thế tôi cũng có mặt xấu của cả hai.

Thì sao cơ chứ, nếu chấp nhận tôi, hãy chấp nhận cả hai, nếu không chấp nhận thì hãy cho tôi biết tôi cần thay đổi cái gì, tại sao lại chỉ ngồi đó, nhìn tôi, im lặng, làm sao tôi biết bạn muốn gì? Tôi đâu có gần bạn đủ lâu để hiểu, vả lại bạn đâu có đủ cởi mở cho tôi hiểu.

Có thể nói rằng lúc này, khi tôi nhìn lại 19 năm qua, tôi thấy rằng mình đã ở không đúng chỗ, và có lẽ rằng không có chỗ nào là đúng. Và trong tương lai, dù cho thành đạt tới mức nào đi nữa, tôi cũng không có nhiều người bạn thật sự hơn trường hợp tôi thất bại, những kẻ khinh miệt tôi nếu tôi thất bại sẽ chỉ thay thế bằng những kẻ nịnh hót, giả dối mà thôi.

Tại sao cua gái lại phải show mặt tốt kia chứ? Tại sao phải giả dối, giả dối được bao lâu, càng cố gắng cho nó tốt thì mối quan hệ càng dễ sứt mẻ, vì cái giả dối nó không có bền. Hãy nói ra sự thật từ chính trái tim mình, và cầu cho nó cảm được người ta, còn nếu người ta lạnh nhạt như số đông trong cái xã hội ngu ngốc này thì thôi vậy, đó là cái họ chọn, sống cho người khác nhìn vào và ngưỡng mộ, không phải cho hạnh phúc bản thân. Vì làm sao có hạnh phúc được khi phải giả dối chứ.

Sự thật là có những con người chánh đạo thật sự, vì trái tim họ là vậy, nhưng lại có những kẻ cố bắt chước vì thấy điều đó hay ho. Như bên cạnh những người thật sự có vấn đề về giới tính, lại có những thằng giả bộ để được gần với đám con gái. Những kẻ giả dối ư? Thật khó có thể chấp nhận.

Có một đứa con gái mà tôi biết, coi mọi người không ra gì, trừ những người giỏi hơn nó, mà nó có thể nhờ cậy, hoặc khi nó cần sự giúp đỡ, thì nó sẽ vuốt giận người đó 1 cách tạm thời, mặc dù trước đó nó khinh người ta ra mặt. Cái thứ con gái đó, thật chẳng ra cái gì, may mà không phải ngày nào cũng gặp nó.

Còn bạn?

Thứ Ba, 28 tháng 4, 2009

Ngọc, Kim Cương. Tôi là thợ mỏ, tôi là thợ kim hoàn

Khi nghĩ đến ngọc trai, bạn nghĩ đến dây chuyền, nhẫn hay con trai?

Khi nghĩ đến kim cương, bạn nghĩ đến kim cương trong đá hay trong tiệm trang sức?

Tôi, tôi thích cái cảm giác tìm ra 1 viên ngọc, hay một viên kim cương chưa ai biết giá trị, khi mà mọi người đều nói: "con nhỏ đó xấu wắc" thì tôi lại thấy một người đẹp tiềm năng.

Cái ngu ngốc của tôi là tôi hay quên, và hay bị quyến rũ bởi những viên đá ít thô hơn. Và một khi tôi đã quên, tôi chỉ nhớ ra khi có ai đó chế tác viên đá này, hay là viên đá tự chui khỏi mặt đất (chắc đây là Narnia thời khai thiên lập địa).

Có khi viên ngọc không muốn ra khỏi con trai, không phải vì không muốn ra, mà vì không muốn người lấy ra là tôi.

Có khi một viên đá có vẻ đẹp nhưng khi nhìn vào trong, các màu sắc quá nhiều, gây nên mâu thuẫn làm tôi chói mắt, tôi khó có thể chấp nhận, hay ít nhất là hiện tại chưa thể chấp nhận, tôi ném viên đá vào chỗ cũ, có thể sau này tôi sẽ trở lại, có thể tôi sẽ quên, hoặc là có người khác sẽ chấp nhận viên đá.

Đã có lần tôi thấy một chiếc nhẫn rất đẹp, giống như chiếc nhẫn tôi từng nhìn thấy- một chiếc nhận miền Tây với âm vang trong trẻo, nhưng thực ra viên đá trên chiếc nhẫn này, chính tôi đã chế tác, và tôi đã cho viên đá tự do. Viên đá nói rằng viên đá đi vào tiệm vào, nói với anh thợ là "làm sao người ta không nhìn ra con đó chú" và rồi chiếc nhẫn ấy được thêm vào. Nhưng viên đá ấy tôi đã cho em tự do, vì tôi biết em không phải là viên đá của tôi. Còn chiếc nhẫn miền Tây, tôi biết chỗ trưng bày, nhưng tôi biết rằng viên hồng ngọc ấy không hợp với tôi.

Còn tôi, tôi nhìn vào gương, và nói rằng: "như một nha sĩ không thể tự nhổ răng, một bác sĩ không thể tự mổ ruột thừa mình, và một người thợ cắt tóc không thể tự cắt tóc mình, ta không thể đánh giá đúng giá trị có thể có của chính mình".

Thế đấy, tôi có thể là một viên đá quý, nhưng tôi không tốn thời gian khám phá bản thân, vì nếu lỡ tôi chỉ là 1 núi đá, thì cứ đào mãi núi sẽ biến mất, tôi sẽ chẳng còn gì, thua cả cục gạch. Tôi thích tìm những viên đá thô, những viên ngọc trong con trai, và đưa những tạo vật đẹp đẽ ấy ra khoe với thế giới rằng: "đấy, sau viên đá ấy, có một viên ngọc, và chính tôi đã tìm ra!"

Thứ Hai, 27 tháng 4, 2009

Hãy chỉ tôi điều nên làm trong tuần này

Đầu óc mình không bị quá khứ ám ảnh nữa.
Thay vào đó là tương lai gần, rất gần: từ giờ tới chủ nhật.

Năm nào, tới cái thời điểm này, đầu mình cũng trở nên đặc sệt.
Năm ngoái, tiểu thư bán nước tương đã thắp sáng ngày hôm đó.

Năm nay, mình bối rối hơn trước nhiều lần, vì các lý do:
  • Shock vì Trang gần nhà mình thế mà mình không biết (không phải Trang lớp 12 Văn cạnh nhà mà là Trang lớp 12 Lý đằng xa xa)
  • Shock vì gái Nhân Văn lại khen mình "nhân văn"
  • Shock vì mẹ khen "tay lái lụa"
  • Shock vì nghe được tiếng đường dây điện trung thế, mà mẹ nói những người nghe được hạ âm dễ điên khi nghe nhiều
  • Shock vì đã đề ra kế hoạch: 1 tuần cho gắn xenon, 1 tuần cho làm máy, 1 tuần cho tút dàn ngoài, 1 tuần cho cặp mâm (nghèo nên ko làm 1 lúc được), vậy mà giờ chỉ còn có 2 ngày mà phải vừa sơn vừa mâm vừa lốp ko săm
  • Shock vì phát hiện ra lời nguyền cho các bộ ba thằng bạn của mình (Tú, Huy, Danh và Tú, Tuân, Vũ), lời nguyền là các chàng này bị ế bồ.
  • Shock vì 360 sắp sập mà 360 plus thì ẹ quá, các thằng khác thì nghe nghi nghi, chưa biết dọn blog qua đâu là OK (360 plus bị gạch tên từ vòng gửi xe nhé)
  • Shock vì bây giờ đang giờ học Toán Rời Rạc mà mình lại quá confused, lại ngồi viết blog

Bạn có thể giúp mình không?
Có thể là 1 tin tốt nào đó.
Hoặc đơn giản là 1 tin không xấu.
Ví dụ như "Anh Tú, em Trang nè, tối nay anh đi chơi với em không?"
Hoặc "Anh Tú, em Nhi nè, tối nay anh rảnh không, qua chở em đi chơi."
2 ví dụ trên là tin tốt.

Ví dụ tin ko xấu là "Tú hả? Công An Tây Ninh ko bắt xenon của mày khi nào họ còn chưa biết đèn đó là xenon. Tại giờ Tây Ninh tụi nó gắn đèn màu nhiều lắm, cái loại rẻ rề, tối hù đó. Chỉ cần mày đừng chạy ngược chiều CA mà bật xenon là được, vì đèn màu nhìn vào thấy trắng thôi ko chói, còn đèn mày thì 'xóa hết bóng tối quanh đây' luôn rồi."

Ví dụ tin rất xấu: "Tú hả? Tối nay em Trang với em Nhi rủ mày đi chơi đó, mày chọn em nào?"

Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2009

Thi Nhật, các cô gái gần nhà, cây xăng chê tiền, bạn của chị, Danh ngớ ngẩn và Exciter

Các chủ đề được sắp theo thứ tự đúng của Tiêu đề, đánh dấu bằng dấu "_*_"

_*_Thứ bảy ngày 25 tháng 4 năm 2009, mình nhận thấy rằng mình biết tiếng Nhật. Chuyện là hôm đó thi tiếng Nhật cuối kỳ 1 (spring 2009), thường trong lớp có Vũ, Tuân với Học chỉ bài, nay có giám thị ngó nên tự làm, tuy điểm không cao nhưng cũng mừng là mình đọc, hiểu được tiếng Nhật.

Thi vấn đáp tiếng Nhật:
Sensei: Lê Quang Tu?
Tui: Hai.
Sensei: Kyo wa nan youbi des ka? (Nay thứ mấy vậy em?)
Tui: ...(ko nhớ thứ bảy là gì) Nichiyoubi des. (Chủ nhật)
Sensei: Nichiyoubi? Kyo wa doyoubi des. (Nay là thứ bảy)
Tui: ... Hai. (Dạ)
Sensei: Betonamu wa dona des ka? (Việt Nam sao em)
Tui: Betonamu wa kire des. (đẹp)
Sensei: Đọc đi em. (há há há)
Tui: Watashi wa Sato san to Hiroshima de America no Eiga wo mimas...
(Tôi cùng Sato đi coi phim Mỹ ở Hiroshima, phim chiếu lúc 6h. Sau đó đi ăn cơm)
...

Nói chung là đọc tốt, hiểu nội dung bài đó và đoán chữ, vì chữ America (アメリカ) viết bằng Katakana, mà chưa thuộc cái này, phải nhìn chữ Ri(リ) với Ka(カ) mà đoán vì nó giống Hiragana (り, か). Em đã biết tiếng Nhật :D



_*_Đang chờ thi vấn đáp tiếng Nhật (đã thi nghe, trắc nghiệm và viết xong) thì thấy bên phòng đăng ký thi (đợt tuyển sinh hôm nay 26 tháng 4) có một bé học chuyên Toán Hoàng Lê Kha, mò qua, bên kia hành lang, bọn cùng lớp chỉ chỏ nhục mạ mình đi kiếm gái, mà bé đó đi nhanh quá, khi rượt kịp thì em đã đi qua đến bọn cùng lớp bên đây, mình đứng quay lưng lại bọn nó, mặc chúng và:

Tui: Chào em. Em học Hoàng Lê Kha phải không? (hỏi thế thôi chứ nguyên năm 12 anh ngồi ngay cửa lớp-phòng 1- kế cổng trường, toàn ngắm các em đi học về trước anh, sao nhầm được)
Em: Dạ, hèn chi thấy anh quen quen. Má, anh này gần nhà mình nè má.
Mẹ em: Mới nãy nó nói thấy anh kia chạy xe nhìn quen quen, thì ra là con đó hả?
Tui: (vãi lờ, mới nãy mình thả hai tay gỡ nón bảo hiểm mà, thấy lúc đó à!? còn gần nhà mình nữa chứ!!!) Ủa vậy nhà dì ở đâu dì?
Mẹ em: Gần trường Thực Nghiệm đó con. (ax ax, sao mình chả biết nhỉ) Con học trường này à, sao ở trên còn có Hoa Sen gì nữa mà.
Em: Ảnh học trường này nè má (chỉ vào thẻ sinh viên đeo cổ)
Mẹ em: Con học đây bao lâu rồi?
Tui: 6 tháng dì.
Mẹ em: Mới 6 tháng mà con (không thèm nghe) ghê!
Nghĩ bụng: Dì có biết hồi đó con ra sao đâu mà nói, chỉ có con dì mới biết thôi, mà nụ cười của em đã chứng minh là em vui tới cỡ nào khi thấy mình rồi. Nói thật là suốt 2 năm anh quan sát + theo dõi em, anh chưa bao giờ thấy em cười tươi và đẹp thế.
Tui: Em có đậu cũng đừng học trường này nhe.
Mẹ em: Có tiền đâu mà học con. (Lỡ nó có học bồng, vay vốn sao dì, dù sao em nó cũng chuyên toán)
Tui: Học ở đây cực lắm em ơi, chỉ có bọn học tiếng Anh thì khỏe thôi, nhưng mà học tiếng Anh trong này phí lắm, chỉ có 2 lớp học chuyên ngành hà, anh học lớp đó nè, cực lắm nhe em. Em đậu trường nào thì học chứ đừng học trường này.
Em: Dạ. (Cười tươi, nhìn em cứ như Lightning trong FF XIII thu nhỏ ấy nhỉ)
Tui: Vậy giờ em với dì về à?
Em: Dạ.
Tui: Vậy em với dì đi nhé. Anh ở lại ... thi.
Khi em tới cuối hành lang, tui nhìn 1 cái thì em quay lại nhìn tui (vãi, đúng giác quan 6th nhạy thật)

Sáng nay gặp Quế:
Tui: Em biết bạn nữ lớp toán nhỏ nhỏ mặt sắc, nét, lông mày như con trai không?
Quế: Chắc là Thảo Nguyên.
Tui: Thế Trang lớp em nay thi gì em?
Quế: Y Phạm Ngọc Thạch anh.
Tui: Bữa nghe thằng Linh hỏi "anh nhớ Trang lớp em không?", anh không nhớ là ai, về tới nhà mới nhớ là cô bé xinh đẹp anh để ý. Hôm qua gặp Thảo Nguyên, Nguyên nói gần Thực Nghiệm anh mới hết hồn.
Quế: Nhà Trang cũng gần Thực Nghiệm đó anh.
Tui: WTF. Sorry, What the heck? Có vụ đó nữa hả?!!!!!
Quế: anh biết đường vô rừng cao su gần B4 cũ ko?
Tui: Biết.
Quế: Anh biết nhà Yên Bình, Yên Tâm ko?
Tui: Biết.
Quế: nhà Trang cách nhà 2 chị em đó 1, 2 căn gì đó.
Tui: OMG. Hồi đó anh đi chơi khu đó hoài mà. HU HU HU HU. Sao gần nhà mình toàn các cô gái dễ thương mà tới giờ mình mới biết.
Quế: Thui, ông anh của tui đừng khóc nữa, em còn 18 câu Lịch sử chưa học nì, mai thi học kỳ rồi.
Tui: Ặc. Vậy em giữ liên lạc với Trang giùm anh nhé.
Quế: Dạ :D

Dừng đèn đỏ ngay phở Bình, gặp 2 cô gái chở nhau, cô ngồi sau có 1 cặp mắt thật đẹp. Đèn xanh, ta quẹo trái lên nhà Danh, nhìn kiếng chiếu hậu thấy 2 cô kia chạy thẳng hướng về trường Hoàng Lê Kha, quay đầu nhìn lại thấy cô ngồi sau đang nhìn mình, nhưng biết sao giờ, chúng ta chắc không có tương lai, dù đôi mắt ấy, nếu nhìn vào thêm 1 phút nữa là hồn tui sẽ bị hút vào đó mất.

_*_Đổ xăng: Nhiêu anh?
Tui: Ba Chục.
Vòi xăng: Ọc Ọc Ọc Ọc Ọc (Ox Ox Ox Ox Ox)
Đưa 100k, nhìn lên đồng hồ đếm, hiểu luôn, thôi mình 80k đây =.="
Sao mấy cha đổ xăng ở Tây Ninh với SG hay có cái Model đổ cho mình 20k dù mình nhấn mạnh chữ "ba" mà, listenning thế sao nghe tiếng Nhật? Bộ nhìn mình giống ko có đủ 30k lắm sao (mặc dù đôi khi là thế thật- trong túi chỉ còn 50USD)

_*_Chị: Nghe nói bạn con mới mở khu du lịch trên gần Nui Bà đó má. Hồi Tết mấy cô trường Chuyên còn đi lên đó chơi mà.
Má: Má đâu nghe ai nói gì đâu.
Tui: Chắc chị đó muốn trả ơn mấy cô nên dùng chiêu của hồ ly tinh, thôi miên mấy cô rồi cho mấy cô ăn lá cây mà tưởng là sơn hào hải vị đó mà.
Chị: Chắc thế :))
...
Thảo: Tui có thẻ VIP đi Máng Trượt không mất tiền từ đây tới cuối năm nè Tú, bữa nào đi không, miễn phí 2 người, bao nhiêu lần cũng được.
Tui: Để bữa nào đi.
Thảo: Trên núi có khu (không nhớ tên) mới mở đó Tú, biết không?
Tui: Không.
Thảo: Hí hí, cuối cùng thì Tú cũng là người cổ lỗ sĩ, ai cũng đi hết rồi mà lại không biết.
...
Thế là sao? Sao không ai nói với mình nhỉ, "ai cũng đi hết rồi" cơ mà.


_*_Tui: Thế bữa cái vụ kêu tao chở Thảo là tối kiến của mày với thằng Huy hả? Thảo có xe rồi mà, bữa còn bị CA Trảng Bàng bắn tốc độ nữa mà.
Danh: Tao đâu có biết, mà tao cũng đâu có biết mày biết, mà mày phải đồng ý chở rồi mới rủ Thảo đi chứ.
Tui: Thế Thảo có đi ko?
Danh: Có bắt máy đâu. Gọi tới cứ "Tính tính tính tình tang tang tang, cuộc đời mình như chiếc thuyền nan..."
Tui: Uh, vậy là đúng số rồi đó, vậy sao mày không gọi điện thoại bàn?
Danh: Tao có biết đâu!
Tui: 843473, số dễ nhớ vậy mà còn ko nhớ à?
Danh: Tao không nhớ!
Tui: Vậy thì gọi 825605, 827273.
Danh: Tự nhiên cho tao số mày với thằng Huy chi?
Tui: Uh, số tao để mày gọi lại gặp Ba tao, Má tao với Em gái tao.
Danh: Gọi lại nói "Dì ơi, dì lấy phonebook của con trai dì coi giùm con sđt Thảo Đỏ" hả?
Tui: Mày hay quá hé, tao có em gái hả?
Danh: Vậy đó là số của ai?
...


_*_Thứ Bảy 25 tháng 4, mới độ lại 1 chút của xe, độ mà ko phá máy ý, cũng ngon, chỉ còn cái vỏ xe cán đinh chạy tiếp là chưa có tiền (bữa nói tới lốp ko săm là có người ko thèm nghe nữa rồi, mặc dù nói cán đinh chạy tiếp thì chắc biết, vì nhà người đó có Atila)
Hồi xưa max xe là cỡ 90 cây số giờ, nhưng rống ghê lắm, tới 80 thôi là rung bần bật rồi, nay thì tới 100 nhưng chỉ rung ít, chạy được.

Đua với Exciter 135cc 1 khoảng, ông này lúc đầu bị mình bỏ lại do ông ý không dám chui giữa honda và tải. Nhưng 1 hồi tới khoảng vắng thì dù mình đã 100 nhưng trong kiếng chiếu hậu, ông ta cứ bò tới =.=" Hiểu luôn, cái Exciter nó max chắc là 110 hay 120 quá, còn gã này chạy cỡ 105, cho nó qua đi...

Tốc độ trên các khoảng vắng đã tăng từ 70 lên 80 :) Độ lại 1 chút là khác hẳn, chạy chậm cũng bốc hơn, chở 2 cũng bốc hơn, rất tốt.

Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2009

Gái già? (Chia buồn cùng các bạn nữ)

Con gái mau già hơn con trai, nghe cũng có lý đấy nhỉ.

Thằng bạn mình (tên nhân vật không nên nêu), tạm gọi là A, đã có cuộc đối thoại sau với mình:
A: Mày thích con gái bằng tuổi hoặc lớn hơn phải không?
Tui: Uh, Chính chắn chút, nhỉ nhảnh quá mau ngán lắm.
A: Sai lầm rồi con, kể cả nó bằng tuổi mày, thì nó cũng mau già hơn mày. Mày 30 tuổi còn phong độ chán, còn vợ mày lúc đó xuống sắc rồi.
Tui: Còn tùy chồng có cưng không nữa mạy.
A: Cưng thì cưng, xuống thì xuống, nên mày muốn có vợ đẹp thì kiếm mấy em xinh tươi nhỏ tuổi hơn đi, còn muốn có một bà cô già về làm ấm giường thì kiếm mấy con bằng tuổi.
Tui: Nói thế chứ bạn gái tao bên Nhân Văn ý, dễ thương lắm, thấy trẻ măng hà, lâu lâu còn cười kinh dị nữa. Còn tùy con gái nữa mày ơi, mấy đứa không yêu đời, hay bị stress thì mới mau già chứ.
A: Tao đéo biết, nói chung mày thích đồ cổ thì tùy mày.

Thật là...

Thực ra thì ngoài bạn gái bân Nhân Văn thì còn Ý Trung Nhân với lại bạn Thảo bán cà phê nữa, 3 bạn này cười không điệu, có khi cười ha hả, nhìn dễ thương lắm ý, nên không thấy già, nhìn y chang hồi lớp 10 hà. Chỉ có mấy bạn mặt mày nghiêm túc, lâu lâu gặp lại hết hồn nhưng không dám nói :D

Thứ Năm, 23 tháng 4, 2009

Danh là ai? Gái trên đường Ngô Quyền là ai? (Call Girl?)

Bạn Danh nhà ta. Anh ta đang tu, không đi ra ngoài nhiều trừ đi học, thậm chí kêu mình đừng tấp vào nhà anh ta nữa =))

Anh Danh nhà ta bỏ blog Yahoo qua Facebook rồi, nhưng Facebook có vẻ mini quá, giống như Twitter, có vẻ như là chỗ tán dóc hơn là cái "nhà", như cái cách nó kêu post là note chứ ko phải entry (cảm nhận chủ quan thôi chứ em mới đăng ký có 5 phút hà). Bản thân cái kiểu phải sign in mới thấy được notes là có vẻ mini rồi. À mới tìm hiểu thì cái wall ở ngoài với cái Notes ở trong khác nhau, nhưng vẫn là mini :)

Danh viết vầy:
Thật là trùng hợp, hôm nay cũng đoạn đường đó, cũng là cái áo hôm trước và lại bị hỏi thăm. Lần này không phải là một bà hỏi mà là một ông chở một bà, không đội mũ bảo hiểm. Ổng hỏi: "Đi chơi hok anh hai?". Lần trước còn cằng cưa, ko dứt khoát, lần này sợ wá, từ chối ngay và phóng như điên, không dám quay lại nhìn.
("Đoạn đường đó" là Ngô Quyền- Nguyễn Chí Thanh)

Thầy Hòa hay nói "Cố gắng phát huy!", nhưng do thằng Huy tên Phát Huy nên thành "Cố gắng Phát Huy!". Sau này Huy mới chế thành "Đã Quang Tú thì phải Phát Huy may ra mới có Công Danh!" =))

Anh Danh nhà ta còn bực chuyện gửi xe ở quá khứ mà giảm tầm nhìn ở hiện tại, trở thành tầm nhìn hẹp, ko thấy 2 bên và sém tông ngang 2 bà kia (2 bả cắt đầu em Danh).

Các triệu chứng này cho thấy bạn Danh- một người rất rất tốt tính, bạn tốt của các cô gái, gần như là tỷ muội với một số cô- cũng có một tính cách yếu đuối bên cạnh tính cách mạnh mẽ.

Chúc bạn Danh sớm tìm lại được sự cân bằng cho bản thân mình.

Uh thì copy cái facebook qua ko xin phép, thôi thì mượn lời 1 ông nào đó để tự nhận xét (quên ông nào rồi):
"Thằng này cái gì cũng biết, chỉ có không biết điều thôi."
(Câu này hồi chiều nói lúc Vũ đang uống cà phê, làm Vũ bị sặc, hehe)

Nhắc tới Vũ mới nhớ tới đoạn hội thoại này hồi chiều, lúc thằng Đảo bị mất chìa khóa xe, đang chờ thợ khóa mài chìa mới:

Tú: Tao thấykhó chịu quá mày.
Vũ: Thấy thiếu cái gì hả?
Tú: Uh.
Vũ: Thiếu gái chứ gì!
Tú: Chắc là thế.
Tuân: Tao quen rồi, miễn nhiễm luôn rồi.
Vũ: Mày không biết là hồi anh Tú nhà ta đi học quân sự ý, nữ tính của anh ta còn đủ nên anh ta chưa thấy thiếu. Nhưng từ bữa tới giờ, nam tính anh ta phát triển dữ quá, nữ tính trong cơ thể không còn đủ nữa nên cần nữ tính bên ngoài đắp vào đó.
Tú: Thằng này, mày chỉ được cái nói đúng. Chán thật...

(Xin lỗi mày nhé, không nhớ đúng nguyên văn của mày, mà tao lại dở Văn hơn mày nên chắc sẽ mất giá trị câu nói của mày)

Thank you for bloging with us.

Good night and good fight!

Thứ Tư, 22 tháng 4, 2009

Tôi là ai? Ai là tôi?

Được biết, chủ cái blog này đang điên điên khùng khùng.

Vũ, từ khi tao quen mày, càng ngày tao càng hiểu tại sao mấy thằng bạn mày sẵn sàng bỏ bồ chứ không bỏ mày. Mặc dù từ lúc ngồi giữa mày với thằng Tuân, tao chả học hành gì nhưng có lẽ tao cũng hiểu bản thân nhiều hơn. Cái cách mày dùng từ "chơi trò tỷ muội với đám con gái" làm tao nhận ra là đôi khi tao quá gần với đám con gái, khiến cho một số bạn của tao có lúc quên tao là con trai (ít thôi nhưng cũng có). Cái này làm tao nghiền ngẫm lại cái đàn ông trong mình. Mày là một thằng bạn chơi được, vì có cái gì mày không hài lòng là mày nói, mà có khi là nói mãi, cũng hơi bực, nhưng mày nói chỉ được cái đúng. Nếu nói tao thay đổi thì mày có công lớn.

Tuân, từ khi tao quen mày, tao biết được 1 điều: Nam tính 100% không phải là tốt. Có thể nói ở mày, không có cái gì nữ tính nhẹ nhàng cả, trừ mấy bài nhạc mày nghe là tình ca, còn lại, từ bề ngoài tới thái độ mày không có chút nữ tính nào, y như "anh" mày =)) Từ cái cách mày mặc kệ cô giáo, trong lớp ko ngủ thì nghe nhạc, tới cái cách mày "chém gió" (nghĩa đen). Có thể kiểu đó hợp với mày, hợp với mơ ước lãnh đạo, hợp với "developer", nhưng không hợp với tao. Tao muốn trở thành 1 ai đó vừa cứng rắn vừa dịu dàng, nên tao rất thích cái thứ gọi là "đa nhân cách".

Khôi Minh, từ khi tao biết mày, tao đã nhận ra được đâu là cái hạng người nói gì cũng nói được, đi đâu cũng đi được, trò bựa nào cũng làm được. Có thể mày là người mẫu cho lối sống "muốn gì làm đó, việc gì phải nghĩ". Nhưng tao không thể làm như mày được, vì bên cạnh những lúc mày vui vẻ, có thể bên trong mày cũng buồn, mà tao đang muốn giảm nổi buồn xuống. Khác biệt lớn nhất của tao với mày là mày không bị gánh nặng tài chính đè nặng.

Kết quả, tôi của hiện tại có gì đó rất đáng sợ, nhiều khi tôi thấy mình có thể đưa ánh mắt bao quát nhìn tất cả mọi thứ trên đường, tính toán tất cả và cứ thế mà lượn, nhưng cũng có khi tầm nhìn lại trở nên cục bộ, và chạy nhanh trong thành phố lúc này thành nguy hiểm. Lắm lúc ta ăn nói trôi chảy, tự tin, suy nghĩ thông suốt, lại có lúc tất cả ứ lại, đây là tình huống thường thấy khi thi speaking hay làm thuyết trình, may là số lần trôi chảy đang tăng lên.

Tiếp theo cách nhìn và nói, cách hành động cũng có nhiều lúc này kia, có lúc dứt khoát nhanh nhẹn, chính xác, lại có khi lúng ta lúng túng. Và cách nghĩ, đôi khi thoáng và thoải mái cực kỳ, chỉ chú tâm vào cách thức thực hiện, kết quả và tương lai, có khi lại hẹp và tù túng, có cảm giác như mình sẽ làm sai, rồi hậu quả, rồi bỗng nhiên hình ảnh quá khứ lại ập về, làm cho đầu óc thêm bấn loạn.

Có lẽ tôi đã từ quá lâu, tôi đã bị các hậu quả tưởng tượng làm chùn bước, trong khi tất cả những gì cần làm là cẩn thận hơn 1 chút, kết quả ở ngay trước mặt thôi.

Tính cách yếu đuối không phải là xấu, nó giúp tôi nhìn thấy những nguy cơ có thể xảy ra, ngăn tính cách nông nổi làm điều dại dột- những hành động có thể phải trả giá.

Tính cách mạnh mẽ không phải là tốt, vì những khi nó hành động với sự dứt khoát và mạnh mẽ của mình nhưng lại bị chi phối bởi suy nghĩ và tầm nhìn hẹp của tính cách kia thì hậu quả rất rất là khủng khiếp.

Cần phải cân bằng 2 thằng điên này, để có thể tạo thành một kẻ không biết sợ là gì nhưng không bao giờ lao đầu vào chỗ ngu ngốc, 1 kẻ có thể khiến người khác tôn trọng nhưng không ganh ghét, 1 kẻ có vừa đi chơi bời nhậu nhẹt với đám con trai xong lại có thể đi làm chỗ tựa đầu tâm sự cho một người bạn gái thân thiết.

Mỗi khi nhắc tới mẫu người nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ, lãng mạn nhưng cứng rắn này mình thường liên tưởng tới First Love (SBS 2003), cái anh chàng thầy giáo ngốc trong đó ít nói nhưng hay lắm lắm ý :D

Các hình minh họa do Vũ chụp hết thì phải (máy là của Vũ hết, từ đt tới Canon).

Những khi tính cách nông nổi, mạnh mẽ phát lên thì dù là Đảng, Nhà Nước hay là té gãy cổ anh đều đéo sợ, và sự tự tin được củng cố bằng một nụ cười đắc thắng ( lúc đang viết dòng này cũng cười đắc thắng, há há há):
Inkpot
Inkpot

Những khi tính cách yếu đuối nhu nhược phát lên thì anh bắt đầu suy nghĩ, như là "mình viết 'đéo' có bẩn blog không nhỉ?":
Inkpot
Có những cơ hội đến với anh rất bất ngờ, anh phải rất dứt khoát và động não mới có thể bắt được nó, nhưng cuối cùng, chính sự nhu nhược và yếu đuối đã phá hỏng tất cả.

Có lẽ thanh niên tâm lý chưa ổn định.
Dis, kết thúc vậy đó hả, tao thêm 1 dòng nữa nè ( lỡ đọc rồi ứ bức xúc nhé các bạn trẻ =)) )

Thứ Ba, 21 tháng 4, 2009

Cảm giác như thế nào ấy nhỉ?

Cảm giác như cái gì đó mất đi hay cái gì đó bò trong người.
Nói chung không biết nói sao nhưng rất khó chịu.
Dù quen rồi nhưng mà biết sao giờ.
Vì bên cạnh những lúc mạnh mẽ, mình lại có những khi thật yếu đuối.

Thật khó chịu.

Mong là tối nay có thể ngủ được, và quan trọng hơn là sáng mai sẽ thấy dễ chịu hơn.

Mong rằng sự ám ảnh đừng bám theo vào giấc mơ, hãy cho ta bình yên, dù chỉ là trong giấc ngủ.

Hãy im lặng, vì tôi không chắc là tôi có thể chịu nổi bất cứ lời nào, bất kể nội dung, bất kể người phát ngôn.

Tôi tuyệt vọng, vì tôi vẫn còn... Đáng thương cho tôi :)

Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2009

Các bà chị và thời gian

"Mấy chị ở đây lớn lắm rồi em ơi." (1)
"Chị ba mươi mấy tuổi rồi em." (2)

Mình nói là mình không có thời gian làm bài, bạn mình nói "tại mày Night Rider riết mà, sao có thời gian", "Bữa mày còn 1 mình đi Donut với ra hồ Con Rùa nữa chứ". Nhưng mình thích chạy xe, mình sẽ vẫn thích chạy xe khi có người còn không thích dừng, và mình chưa thích dừng.

Đi mua quà cho bạn, gặp 2 bà chị, kêu bà dễ thương đeo thử coi có con nít không trước khi mua, nhìn tay bà chị đúng là tay con gái thật, tuy không trắng trẻo nhưng sạch sẽ, chìa trước mặt mình, nhưng mình đi mua quà cho bạn, không phải đi cua bà bán quà. Lần trước tơi đây thấy 1 bà nhìn rất quen nên hỏi bà này luôn, kết quả là câu (1). Lúc nói câu này nhìn mặt bà khó thương lạnh như băng, còn mặt bà dễ thương trông cứ như chuyện đó khó chấp nhận lắm vậy. Ừ thì chị dễ thương lắm chị à, nếu ngay lúc đó chị hỏi em xem em có bạn gái chưa thì chắc em sẽ cầm tay chị và nói "Còn tùy chị có chịu làm bạn gái em không." () Tiếc là hình như bà ấy tưởng mình mua quà cho bạn gái của mình nên không hỏi.

80 km từ Thị xã tới An Sương rất buồn ngủ và ngày càng buồn ngủ khi mà mình thì thiếu ngủ tích tụ từ 4 tháng nay, còn đường sá thì chán òm, đi riết mà, muốn thuộc luôn. Vì lẽ đó nhìn người đi đường là 1 cái thú. Và còn thú vị hơn khi nhìn nữ giới lượn những chiếc tay ga trên đường cao tốc, với hình thể và dung nhan là 1 ẩn số sau hàng lớp vải (ghét mấy cái áo khoác thẳng đuột từ vai tới hông, lại còn trùm đầu che hết tóc tai, thậm chí trùm luôn cả nón bảo hiểm). Những người này không biết chậm là gì, không biết bắn tốc độ là gì, họ chạy như bay (theo nghĩa đen). Và lần gần đây nhất khi thấy 1 người như vậy, mình đã bắt chuyện thử xem sao.

Chạy lên ngang bên trái chiếc Atila Eli trắng, quay qua nhìn để người ta nhìn lại.
Vẫy tay trái (tốc độ lúc này khoảng 60)
Chiếc xe kế bên chậm lại, hơi bất ngờ, cũng chậm lại và bắt đầu nói ở tốc độ 50.
Không nhớ nói gì nhưng lúc đầu "chào bạn", rồi khen tay lái của cô ấy, giọng nói cô ấy khá là Tây Ninh, hỏi cô ấy đi đâu, rồi nói mình đi đâu, mình học năm mấy đại học, kết quả là câu (2). Tiếp theo chị ấy nói chị ấy chạy xe ghê lắm, bạn chị ấy ai cũng sợ. Theo phán đoán bà chị này không biết nhiêu tuổi nhưng chắc không xấu, chắc là chưa bồ, chứ gái có bồ mà chạy như bay vầy thì thằng bồ thật là vô trách nhiệm. (3)

(3) cái vô trách nhiệm của thằng bồ là không dạy tới nơi tới chốn, không dạy lượn, vượt đàng hoàng, không dạy xử lý tình huống -> bà chị chưa có bồ, vì nếu có bồ thì thằng bồ cũng phải lái xe cỡ mình trở lên.

Để có thể hiểu người khác viết gì, hoặc ít nhất hiểu nhầm họ viết gì, bản thân mình cũng phải viết 1 chút và biết 1 chút.

Thứ Tư, 15 tháng 4, 2009

"Anh đi chơi hông anh?"

Đầu cua tai nheo là vầy: học xong, ăn cơm tối xong, xách xe chạy vào trong kiếm Trung Nghĩa 466A Nguyễn Chí Thanh là chỗ nào (coi xem mấy cái đồ chơi ra sao để gắn tiếp vào xe). Vào tới khoảng Hùng Vương Plaza trên đường Hồng Bàng thì gặp 1 ông kia chở 1 đống vỏ Dunlop loại tubeless cho xe honda, chạy theo mãi thì ông ấy lại vào 1 cái nhà trong hẻm, chán, tưởng shop nào :(

Chạy 1 hồi thì từ Lãnh Binh Thăng chạy ra 3 tháng 2, nhận thấy có cái gì đó kỳ kỳ, thì ra khúc này 1 chiều, mà CSGT đứng bên kia, thế là quay đâu xe trốn, vì mình cần qua bên kia, mà qua là chết chắc :))

1 hồi từ Nguyễn Chí Thanh vào Ngô Quyền thì phải, có cái sạp báo bự ngay ngã 3 mà bữa Danh chỉ, mua PC World xong, chạy Ngô Quyền tiếp, gặp đèn đỏ, nhìn đồng hồ thì 8h tối. Bên phải mình có 1 người thanh niên chở 1 cô gái, ko nón, Sirius, hỏi mình cái gì đó, mình nghĩ họ hỏi giờ nhưng khi thấy mình chưa nghe rõ và anh chàng ngồi trước nói năng chả ra sao, cô gái ngồi sau la lớn "Anh đi chơi hông anh?". Mình "Hông!" liền lập tức, đèn xanh đúng lúc đó. Thật là kinh.

Nào giờ nghe mấy chuyện này đâu có nghĩ lại có dính mình trong đó. Ai ngờ nay mình lại gặp phải 2 người này, cô gái đó nhìn không giống gà, nhưng thằng cha chở bả nhìn rất giống Gay, hay là tính cướp mình ta (ặc ặc)

Lần này còn ghê hơn lần gặp 2 thằng bán xì ke lúc nửa đêm đường vắng =))

Thêm tí: quên mất chuyện đi mua card SFone và đi HEAD của Honda. Đầu tiên là 1 cái HEAD còn mở cửa, có giữ xe, tiếp tân, bước vào hỏi giá phụ tùng thì tiếp tân ko biết, hỏi có HEAD nào gần An Sương ko thì ông thợ đang chơi Solitaire bảo là gần bến xe Tây Ninh =)). Ý ổng là bến mà xe đi Tây Ninh đậu gần An Sương =.=" xàm thật, gặp đúng thằng này ở Tây Ninh từ bé. Tiếp theo là mua card SFone 200K để nhân đôi thẻ, nay là bữa cuối, tới 9h mới nhớ ra, SFone bự gần An Sương đóng cửa, các tiệm nhỏ chỉ có 50K, 1 tiệm trung và 1 Phước Lập Mobile bị nghẽn mạng e-Pay (cái máy nhỏ nhỏ nối mạng, in ra tờ giấy có mã nạp tiền, thấy lần đầu ở đối diện BX Miền Đông). 1 tiệm nhìn có vẻ được, vào hỏi SFone 200k, bà kia nhìn mình như quái vật =)) bả đưa mình 2 cái máy eCo giá 199k =)) nói là nạp tiền bả mới nói ko có =)) Cuối cùng bước vào Viễn Thông A gần đó, trời ơi nó đông như kiến, cuối cùng cũng có thẻ cứng =)) Thegioididong ngay đối diện VT A hình như ko có ai :|
Hết thêm tí

Thứ bảy ngày 11 tháng 4 mình gắn xenon, đi ngoài đường thấy xe biển Bình Dương và Tây Ninh gắn mâm, chắc là mình gắn cũng OK, không bị túm nếu chạy đàng hoàng. Nhưng mà nghe nói CA Bến Tre vẫn bắt bánh mâm, thế là ko xuống Bến Tre ngắm các em xinh tươi nhìn có duyên được rồi. Cần Thơ thì chưa biết.

Nếu tubeless nặng quá ko gắn được thì khỏi lên mâm luôn, sơn lại, chắc sơn hết xe luôn cho nó đẹp, màu cũ nó ko còn tươi nữa, miễn là cứ xanh xanh như giấy tờ là được (nhà mình hồi đó từng sơn tay 1 chiếc Cub 78, 79 gì đó từ xanh dương thành xanh lá). Giờ mình nên sơn xanh nào nhỉ (giấy chỉ ghi xanh thôi).

Các bạn trẻ chú ý là khi làm chứng minh nhân dân hoặc cớ mất làm mới lại, nên khai đúng nhưng không cần đủ, ví dụ bạn sinh ở Hà Tây, Hà Nội thì ghi là Hà Nội thôi, khỏi ghi Hà Tây, cho nó ra dáng người thủ đô, dù rẳng bạn chả bao giờ ra tới 1 cái phố nào trong 36 phố của Hà Nội, nếu hên thì ông làm CMND sẽ cứ để vậy mà đi đánh máy :">

Thứ Hai, 13 tháng 4, 2009

Nhiều cái mới quá :))

Đèn xenon cho xe này, cắt tóc mới này, điện thoại mới này, bắt chuyện với người lạ này =))

Còn 1 cái mới nữa là 360 plus, cuối cùng thì cũng chuyển qua xong, đường dẫn vẫn là yahoo ID, tiếc là ngoài mấy cái code html với tựa đề, còn lại mất hết :))

Có thể sẽ xem xét thêm Yobanbe, hay Wordpress gì đó (đọc báo nghe sao làm vậy, ko tìm hiểu)

Có twitter nữa chứ :))

Với sự tự tin hiện có của mình thì dù không có bồ thì chắc cũng sẽ có nhiều bạn mới là nữ. Nhưng với cái lịch học không hè này thì thật là thảm =.="

Còn đây là hình chụp bằng Nokia 6120 Classic, khỏi chú thích. Hình khá lớn, nhưng 1 giờ sáng rồi làm biếng resize, mong các bạn thông cảm vừa bấm Ctrl - (nút trừ) vừa coi.
(Khá nhiều hình trong này chụp ở tốc độ 30-40 cây số giờ, cá biệt 1 tấm 80 cây số giờ =)) )

Inkpot Inkpot Inkpot Inkpot Inkpot Inkpot Inkpot Inkpot Inkpot Inkpot
Còn đèn xenon bữa trên Tây Ninh quên chụp (đi vô rừng cao su gần trường Tây Ninh), giờ xuống Sài Gòn chỗ nào cũng sáng, chỗ tối mình biết thì hẹp hoặc là nguy hiểm, không tiện chụp.

Còn đây là đoạn chat của mình với DarkWind:

DarkWind (4/13/2009 11:11:40 PM): đèn xenon là đèn j
Inkpot (4/13/2009 11:12:05 PM): là đèn sáng trắng đó
DarkWind (4/13/2009 11:12:07 PM): à
DarkWind (4/13/2009 11:12:10 PM): thế cậu có à
Inkpot (4/13/2009 11:12:13 PM): ờ
Inkpot (4/13/2009 11:12:15 PM): ;))
Inkpot (4/13/2009 11:12:23 PM): gắn rồi mới để ý
DarkWind (4/13/2009 11:12:27 PM): ;;)
Inkpot (4/13/2009 11:12:36 PM): mấy xe có đèn đó thường chở gái khá xinh
DarkWind (4/13/2009 11:12:43 PM): =P~

DarkWind (4/13/2009 11:12:48 PM): hôm qua
DarkWind (4/13/2009 11:12:56 PM): tớ với thằng bạn đi Nou3 lên đèn xenon
DarkWind (4/13/2009 11:13:03 PM): + ống bô đua
DarkWind (4/13/2009 11:13:04 PM): :))
DarkWind (4/13/2009 11:13:10 PM): đi với 2 em Lê Hồng Phong
DarkWind (4/13/2009 11:13:11 PM): super xinh
Inkpot (4/13/2009 11:13:29 PM): trời
Inkpot (4/13/2009 11:13:31 PM): :|
Inkpot (4/13/2009 11:13:42 PM): 1 nou3 mà 2 em
Inkpot (4/13/2009 11:13:55 PM): 2 em đó chở nhau bạn ông đi bộ à?
Inkpot (4/13/2009 11:13:56 PM): ;))
Inkpot (4/13/2009 11:14:04 PM): =))
DarkWind (4/13/2009 11:15:07 PM): à ko
DarkWind (4/13/2009 11:15:12 PM): 1 nou3
DarkWind (4/13/2009 11:15:16 PM): 1 attila
DarkWind (4/13/2009 11:15:18 PM): 2 em kia chở nhau
DarkWind (4/13/2009 11:15:19 PM): =))
Inkpot (4/13/2009 11:15:34 PM): như không
DarkWind (4/13/2009 11:15:40 PM): :">

DarkWind (4/13/2009 11:15:45 PM): xong khúc sau
DarkWind (4/13/2009 11:15:49 PM): mỗi đứa chở 1
Inkpot (4/13/2009 11:16:00 PM): chở thế có được gì ko nào
Inkpot (4/13/2009 11:16:02 PM): :))
DarkWind (4/13/2009 11:16:06 PM): đc ôm eo :">
Inkpot (4/13/2009 11:16:10 PM): sax
Inkpot (4/13/2009 11:16:21 PM): 2 em đó ko ngây thơ trong sáng chút nào
DarkWind (4/13/2009 11:16:26 PM): à ko
DarkWind (4/13/2009 11:16:29 PM): tại mặc váy
DarkWind (4/13/2009 11:16:39 PM): nên ngồi trên tay ga càng phải ngồi nghiêng
DarkWind (4/13/2009 11:16:40 PM): :">
DarkWind (4/13/2009 11:16:46 PM): mà ngồi nghiêng thì phải vậy chứ sao :))
Inkpot (4/13/2009 11:16:54 PM): 2 em đó quá điệu mới mặc váy
DarkWind (4/13/2009 11:17:09 PM): :-S ừm thật

Inkpot (4/13/2009 11:17:10 PM): mặc váy là cho đàn ông easy access đấy
DarkWind (4/13/2009 11:17:15 PM): :-S
DarkWind (4/13/2009 11:17:21 PM): nhưng mà nhìn nó sang trọng mừ
Inkpot (4/13/2009 11:17:26 PM): thế ông ko access được à
Inkpot (4/13/2009 11:17:27 PM): :))
DarkWind (4/13/2009 11:17:31 PM): =)) ko
Inkpot (4/13/2009 11:17:50 PM): nếu ông access được thì thấy nó tiện chứ ko sang chút nào
DarkWind (4/13/2009 11:18:14 PM): :))

Thứ Ba, 7 tháng 4, 2009

Vĩnh biệt mùa hè




Từ nay mình bắt đầu làm quen với khái niệm không nghỉ hè. Mùa hè năm nay của lớp SE0425 chưa tới 1 tuần, kết thúc vào ngày 11 tháng 5.

Khá ngược ngạo với những gì mình được má kể từ nhỏ rằng mình tuổi ngựa, sinh mùa hè, lúc 10h sáng nên ngựa này không có khổ, chơi bời suốt.

Nhắc tới lúc mình sinh, theo bác sĩ hồi đó nói thì khả năng mình sinh ngày 30-4 hoặc 1-5 là rất lớn, nhưng với tinh thần anti-BK từ trong bụng mẹ, mình đã tránh được ngày 30 tháng 4.

Nhắc tới anti-BK mới thấy là bà chị gần nhà hôm nay chuyển qua mặc đồ ngắn, nhưng vì chị là BK và em trai chị trùng tên với tôi nên tôi không thích.

Thứ sáu lại đi coi Fast & Furious 4, giống như bữa đi coi Watchmen, thứ sáu này tới 4 giờ chiều mới học.

Chán nản.

Cảm giác này đang giết chết sức sống trong tôi.

Cuộc sống càng ngày càng trở nên vô vị, và ta không muốn cầm cuốn sách lên tí nào.

Cái ta muốn là nắm lấy tay ga, đi đến một nơi nào đó, mà mỗi khuôn mặt, mỗi giọng nói đều thân thiện, mọi người hạnh phúc, không quá ồn ào, không quá im ắng, và mọi người dang tay chào đón ta.
Nghe sao giống thế giới bên kia quá.

Đỉnh: ku
Le Quang Tu: sao?
Đỉnh: mày tính bỏ họp odi để di fast furious ah
Le Quang Tu: sax
Le Quang Tu: :))
Le Quang Tu: nhắc mới nhớ
Le Quang Tu: lượn qua 1 phát rồi tao đi luôn
Le Quang Tu: họp Odi sáng mà
Đỉnh: giàu nhỉ
Le Quang Tu: tao đi giấc 12h30 như bữa
Đỉnh: đi 1 mình ah
Le Quang Tu: chắc 1 mình
Đỉnh: xem film 1 mình
Đỉnh: tâm trạng gớm
Le Quang Tu: uh

Thứ bảy này, thi Toán cao cấp xong, đi gắn xenon rồi tối chạy về Tây Ninh, về với mái nhà xưa, nơi mà ngày xưa ta thường ngồi nhìn áo dài trắng từng đàn từng đàn bay qua, đơn giản vì trường ta về sớm hơn 10' và dưới cái nắng Tây Ninh, không có gì hay hơn là nhìn các cô gái trạc tuổi mình, có thể không xinh đẹp, lướt qua.

Khỉ, ta ghét khẩu trang. Nó làm ta thắc mắc không biết phía sau nó là gì. Càng thắc mắc, ta càng không muốn nhìn.

Hứa với các thế hệ con cháu (nếu ta lấy vợ và có con, cháu trai), ta sẽ làm cho khẩu trang không còn chỗ đứng, nhưng vẫn giữ xe đạp và xe máy làm phương tiện chính thức cho các quý cô chưa chồng, và mỗi chiếc xe các con chạy đều có sẵn 2 nón bảo hiểm, và ta sẽ không cấm các con chở con gái lạ, một khi các con còn đảm bảo được an toàn cho bản thân và cho người ta.

Đỉnh: sao phải khổ thế
Đỉnh: bao tao đi rùi tao đi cùng
Đỉnh: :">
Le Quang Tu: =.=
Đỉnh: nói thật chứ vào rạp 1 mình buồn lắm đó
Đỉnh: đi 2-3 thằng với nhau
Le Quang Tu: tao ko biết nữa
Đỉnh: nhìn người ta có đôi có cặp
Đỉnh: còn bình loạn này nọ
Đỉnh: chứ đi 1 mình
Đỉnh: chả bít nói với ai
Đỉnh: buồn lắm
Le Quang Tu: oh
Le Quang Tu: tưởng mày nói buồn lắm tự sát chết trong đó luôn chứ
Đỉnh: tao đang cố sống vui lên 1 chút
Đỉnh: đừng nói mấy chuyện tự sát nữa

Tôi cảm thấy ích kỷ.
Tôi cảm thấy chán nản.
Tôi cảm thấy lười biếng.

Thứ Hai, 6 tháng 4, 2009

Taylor Swift vs Ý Trung Nhân




Taylor Swift- người đẹp hát dở, nghe qua các bài hát của cô thì đúng là chả có gì hay, chỉ có cái Taylor đẹp mà thôi.

Ngắm Taylor một hồi thì nhớ lại bạn mình có một cô có nét đẹp nơi na ná: mắt không to không nhỏ, mũi đẹp, môi cực đẹp, bạn mình còn đẹp hơn Taylor một chỗ là Taylor tuốt bên Mỹ, bạn mình thì ngồi ngay kế bên mình.

(há há há- tự sướng chút)

Chỉ tiếc là có thể chuyện này cũng sẽ chẳng đi đến đâu. Thôi thì cứ Que Sera Sera vậy...

Thứ Sáu, 3 tháng 4, 2009

SE0425

Lớp siêu nhất cho đến hiện nay của FU-MR (ĐH FPT TP.HCM)
Với sự góp mặt của Giáo Sư Thân Văn Sử
Photobucket
Link hình Full-sized: http://i215.photobucket.com/albums/cc172/inkpotvn/PFC.jpg

Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2009

Fight Club




Giờ đã hiểu tại sao phim này nằm trong top phim hay nhất mà một người tôi biết từng xem.

Thực ra nó không hay đến mức đó, nhưng cách nó thể hiện xã hội qua mắt 2 nhân vật chính, và cách mà 2 người này xử lý vấn đề, làm những kẻ cô độc rùng mình.

Sau khi xem phim này, tôi sợ.

Tôi sợ hơn cả hồi xem Ergo Proxy.

Có khi nào tôi cũng như 2 nhân vật chính của Fight Club.

Tôi rất ít nhìn vào gương, nhưng khi tôi nhìn, tôi nhìn kỹ, và tôi hạnh phúc vì mỗi khi tôi nhìn vào đó, tôi thấy chính mình.

Night Rider

5h30 chiều, học xong, nhớ nhà, tính bỏ cơm chạy về nhà ăn. Nhưng khổ nỗi là thẻ cơm trả trước còn 1 gạch hồi trưa đưa người ta luôn rồi (do trưa tính mai mới về).

Thế là sau khi ăn cơm và thu đồ đạc xong, 6h10 chiều, ta lên đường về nhà.

Đúng là chạy tối, cũng con đường đó nhưng cảm giác khác hẳn, đường thì sáng, 2 bên thì tối thui, nhất là khi qua khỏi cầu vượt Củ Chi.

Sau khi qua khỏi Gò Dầu thì thực sự cần đến sự điên khùng: phóng xe 70km/h với tầm nhìn 30m khi không chói mắt và giảm xuống còn 10m khi bị đèn xe ngược chiều chiếu vào mặt.

"1 cái bọc bay qua đường?" - lúc mới thấy xa xa
"1 thằng nhóc áo thun trắng băng qua đường" - lúc tới gần

Đoạn từ Gò Dầu về Thị xã khoảng 30 cây số, và nó thử thách niềm tin, sự may mắn của Night Rider.

Chiều này thấy 1 cô gái nón bảo hiểm đỏ, áo khoác đỏ, balo đỏ, xe đỏ chạy lại gần trong Công Viên Phần Mềm, thấy lạ, nhìn chằm chằm với một bộ mặt ngớ ngẩn, khi khoảng cách đủ gần, có thể thấy sau cái khẩu trang kia là một đôi mắt đang cười, nhẹ nhàng, nữ tính.

"Nhìn giống con Tú lớp 26 mạy"- Lớp trưởng nói
"Con Tú mắt nó lạnh như băng" - Sao mà giống được

...

"Khi nào học xong môn xác suất thống kê em ấy xuống chơi với chú" - Quên, cô dạy toán của mình chuyên môn là xác suất thống kê mà, sao em ấy không xuống chơi với mình giờ luôn, cô giáo mình kèm cho là xong :)

Thứ Tư, 25 tháng 3, 2009

Inkpot's Journal

Tựa bắt chước "Rorschach's Journal" trong Watchmen.

Ngày 24 tháng 3 năm 2009: Hôm nay có hai việc làm tôi chú ý.
Trên đường Công Hòa có một bà bầu đứng trên đầu con lươn cầm ly cà phê có ống hút đang nhìn mọi người chạy qua mà thôi.
Tiếp nữa là ngã tư (hay còn gọi là ngã tư xéo xẹo) Sư Vạn Hạnh- 3/2 có va chạm giao thông đúng lúc mình chạy qua: Chiếc Innova của người đàn ông mặc áo sơ mi xanh dương húc vào đuôi chiếc Sirius của 1 cô gái chở 1 phụ nữ ngay lúc đèn đỏ. Hậu quả là phía sau xe Sirius vỡ tan tành, 2 người trên xe rất may không sao, thậm chí ko té (ko biết có nứt xương ko).
Còn 1 chuyện nữa là gặp cái xe này, nhưng mà ông khác chạy, không bựa như thằng này.
Photobucket
Ngày 25 tháng 3 năm 2009: Hôm nay có nhiều sự việc đáng chú ý.
Hôm nay là ngày đầu tiên mình mặc trắng cổ tới chân: áo, quần, giày.
Cô Cruz, giảng viên người nước ngoài duy nhất của trường mình nói cô không nhìn ra mình, lý do là trông tôi khác quá, mặc dù tôi vẫn là Inkpot.
Chạy ra FPT đóng tiền net 2 tháng liền, vậy là ko lo tháng sau có người đến đòi tiền :)
Xong mò theo "con đường đi lạc" chạy từ chợ Bà Chiểu ra tới QSX Đinh Tiên Hoàng.
Thấy được xe cấp cứu chạy từ 3/2 vô bịnh viện 115( lần đầu thấy xe cứu thương chạy vô bịnh viện, em không được cái duyên nhà gần bịnh viện, nhà em chỉ gần trường học thôi)
Gặp 2 bạn nữ chở nhau trên xe đạp, người ngồi sau hơi tròn, đeo kiếng, cột tóc. Vấn đề là người chạy xe mặc áo thể dục khóa 2005-2008 của THPT Tây Ninh, nhưng mà... người này lạ hoắc.

Hết phim, về.

Chương trình mới: mỗi tuần 1 lời khuyên, tuần trước, kỳ 1 của chương trình đã khép lại với việc thực hiện lời khuyên về sự "thiếu tôn trọng trong quan hệ" của bạn Vũ. Tuần này sẽ tiếp tục với Armani vuốt gel hay wax gì đó, quý vị chú ý theo dõi!

Thứ Hai, 23 tháng 3, 2009

Chán quá

Riết rồi đường sá đi mòn hết rồi, theo thằng bạn ra tới Quận 7 cũng chả thấy vui, đường SG cũng chỉ có nhiêu đó, người là người, chán.

Học, học thì dễ, kiểm thì khó, thi càng khó bạo, riết thành siêu nhân quá. Tiếc là siêu nhân không có bạn gái.

Cuối cùng chỉ có giấc ngủ là quyến rũ nhất, mấy thứ khác cứ một mình thưởng thức mãi cũng không còn vị gì. Đến cái ngày mà ngủ một mình cũng trở nên chán thì sao nhỉ?!

_Tối nay mày rảnh không? Tao qua nhà mày.
_Rảnh. Hay là qua nhà thằng Huy luôn đi nhe!
_Ừ.

(5 phút sau)
_Tối nay tao bận rồi mày ơi.
_Còn tao thì sao?
_Hay là mày qua nhà thằng Huy một mình đi.

(1 tiếng rưỡi sau)
_Mày có qua nhà thằng Huy không?
_Không.
_Tưởng mày còn thì tao qua.
_Mày nghĩ sao vậy? Từ đây vô trong đó là 45 phút tới 1 tiếng đó mày. Mà mày nói mày bận mà.
_Hết bận rồi.
_Tao thua mày luôn.

Thế đấy! Đến thằng bạn mà mình coi là sáng suốt nhất cũng trở nên điên rồ, đến mức chả phân biệt được bận một chút với bận một buổi.

Hôm nay chỉ có vui một cái là nhìn thấy vẻ sợ sệt trên mặt con nhỏ kia. Sao mình thích người ta nhìn mình một cách sợ sệt ghê nhỉ, không phải nghi ngờ, mà là sợ sệt ý.

Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2009

The place in my dream

Tựa đề là chương cuối của Age of Mythology, một game dàn trận mình rất thích

Arkantos, khi đang ngủ trưa bên Ai Cập, đã mơ về một nơi mà anh phải đánh nhau với chính những người dân Atlantis của mình. Sau này, khi trở về Atlantis, anh mới biết được rằng đây chính là nơi mà anh đã mơ về, và trận chiến cuối cùng là trận chiến chống lại chính Poseidon, thần bảo hộ cho Atlantis.

Thế thôi, sau này đọc lại để nhớ cái ngày thứ bảy.

Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2009

Những con đường và nhịp đếm thời gian

Ôi!

TP nó rộng, và bạn mới lẫn cũ cứ rải rác lung tung.

Chạy vào Danh rồi về, tổng cộng đi xe từ 1 tiếng tới 1 tiếng rưỡi. Thế mà hồi đó mình thấy 90 phút đá banh thật là dài (vì mình muốn coi phim hoạt hình mà nhà chỉ có 1 TV).

Từ nhà trọ hoặc ĐH FPT về Thị xã TN chỉ có 100 phút.

Mình thích cảm giác thả hai tay trên quốc lộ, nhắm mắt lại, giang 2 tay ra, hít vào mùi mùi của cánh đồng lúa. Tiếc là chỉ mới làm 1 lần, được 2 giây thôi.

Trong khi mọi người xung quanh đang tiến lên và trưởng thành, mình đứng đó, nhìn họ, mình thấy mình vẫn muốn làm trẻ con mãi.

Tôi khỏe, tôi chạy xe, để khi tôi mệt, tôi đã đến nơi tôi cần đến, bên cạnh những người yêu quý của tôi, để rồi khi tôi khỏe lại, tôi lại đi đến với người khác...

Chán quá. Ôi, "ý trung nhân" .

Mình là người thích trạng thái hiện tại của bản thân:
khi chạy xe ko muốn dừng, chờ tới lúc gần hết xăng;
ngủ ko muốn dậy;
đi Đà Lạt ko muốn về;
Chỉ có đi học là muốn về thôi

Thứ Năm, 19 tháng 3, 2009

Mơ điên

Tối, đường đã vắng, mình chạy về nhà. Tới trước Hội trường Thị ủy, có 2 cái ATM đang có người rút, 1 người trong đó là thằng Nguyên Khang.

Mình đậu xe lên lề, quay mặt ra đường chờ nó rút xong nói chuyện chơi. Đúng lúc đó má thằng Trương chở Trương với em gái là Nhi đi học thêm về (Nhi là em gái Trương =.=" )

Xe chạy vô trong hẻm kế bên hội trường rồi, thằng Trương lén lút đi ra, mò tới sau thằng Khang, giựt 500K nó mới rút.

2 thằng rượt nhau điên rồ trên cái lề đường rộng thênh thang, mình cười tới ngã ngửa, tụi nó cười lại mình. Rồi Nhi bước tới trước mình, đưa tay ra nắm tay mình kéo mình đứng lên.

Nhi hỏi:
_Chị đẹp đẹp đâu rồi anh?
_Chỉ đi Mỹ rồi em.

Mơ điên thật.

Thêm lúc 9h tối 19 tháng 3:

Chiều nay thằng Gman nó quay qua mình, chỉ vô thằng Trương, nói nhỏ "em gái nó tên Nhi hả"

Thứ Hai, 16 tháng 3, 2009

Nữ tính hơn?




Vũ nói Twilight sến, nhưng mà tụi con gái thích lắm.
Ừ thì mình cũng thích.

Núi nói mình chơi với con gái như tỉ muội.
Ừ thì tỉ muội càng thân, càng vui.

Lâu lâu tự thấy nhạy cảm quá.
Ừ thì cũng tốt.

Đọc "chuyện ở nơi chờ đèn đỏ", thấy cách viết của người tác giả rất đúng với cách viết mình đang hướng tới: chi tiết, thậm chí quá chi tiết, một số câu chủ quan; một số câu khách quan trung lập; kết thúc gợi mở, phần nào bất ngờ.
Ừ thì tác giả là nữ.

2 tân sinh viên Đại Học Ngoại Thương Hà Nội thiệt mạng ở Xuân Hòa. Sao con gái lại đạp vịt ra giữa hồ để mất mạng thế kia? FPT Hà Nội cũng học đó, đâu có thằng nào die, dù tụi nó chắc chắn quậy hơn gấp 10 lần...
Ừ thì nữ cũng liều, cũng ham vui chứ.

Bài chuyện đèn đỏ viết hay thế, nhẹ nhàng thế, thanh thoát thế mà giọng nam đọc thật không ra gì.
Ừ thì làm sao nam hiểu được nữ.

Thế liệu mình có hiểu được nữ?
Nữ còn không hiểu nhau mà.

Thấy yêu cảnh cánh đồng lúa xanh tới tận chân trời. Má nói đồng ruộng thẳng cánh cò bay miền Tây mới có, làm mình chợt nhớ ra là hình như mấy cô gái bạn mình không cô nào gái miền Tây cả.
Hình như bạn kia từng nói: "Gái miền Tây dịu dàng, dễ thương lắm."

Mình thích cảm giác nhẹ nhàng, bay bổng. Nhiều khi mình thấy nóng bức khó chịu trong người chẳng có lý do.
Ừ thì con gái nó thế.

Tại sao là con gái với nhau mà mình lại không phá vỡ bức tường đó được?
Tại trong hai người, không ai là con trai cả.

Thế là sao?
Nhớ chuyện mình với ex không?

Nhớ.
Trong mối quan hệ đó, mình là nam nên bức tường sau khi đá nhau bị giải tỏa rất nhanh.

Hiểu rồi. Cảm ơn.
Tốt. Thế có muốn làm con trai tiếp không?

Muốn.
Thế thì ta lại chơi trò đa nhân cách nhé.

OK.
(con trai nói thế đấy, nhớ chứ?)
Nhớ gì? Chỉ có con gái mới nhớ từng chi tiết thôi.
OK.

Chủ Nhật, 15 tháng 3, 2009

"Tui thích bạn thế này hơn!"

Tại sao bạn phải nói thế?

Có lẽ do tôi đang trở thành một cái gì đó mà tôi ghét.

Bám theo một cô gái suốt 70KM, thật là điên, nhưng tôi thích thế, nó làm hành trình ngắn lại (vì cái Atila trắng 51-K1-4616 đó chạy trung bình 80KM/h).

Phụ nữ lái xe càng ngày càng nhanh. Từ cô gái trẻ chạy Mio, tới cô lớn hơn chút chạy Atila, tới mẹ bạn nữa. Thật là...

Cuối cùng, do tình cờ, đã phát triển thêm kỹ năng mới: Thả tay xe Honda

Tại sao tôi càng ở gần các bà mẹ của các cô gái dễ thương, tôi càng thấy họ thật thoải mái, còn khuyến khích con mình có bồ nữa chứ!

Gọi cô ấy là "ý trung nhân" ư? Hay đấy. Nhưng viết hoa chữ nào?

Ôi bạn à, chỉ có một cô gái có thể gọi tôi "Tới đây nhanh lên!" mà không thèm nói lý do.

Mong rằng bạn sẽ sớm vào học ở cái cơ sở bự ngay trung tâm đó, hãy giúp tôi làm điều mà giờ đây tôi không thể làm nữa, vì ông và má tui cũng học trong đó, coi như là tiếp nối truyền thống gia đình, bởi vì như má bạn nói "Nó là họ hàng của má!"

Nội dung các lời trích dẫn đảm bảo nhưng một số từ có thể không đúng như nguyên bản.

Ngày thứ bảy của em và Stardust

Viết cho bản thân tôi, để nhớ về cái ngày này.

Thứ bảy bắt đầu bằng chat chit một tí.

Sáng thứ bảy dậy trễ- 9h10, lật đà lật đật vô nghe ông Ấn Độ giảng về Communication. Tiếc là những gì ông nói trùng với môn mình đã học khá nhiều, có cảm giác bị lừa. Có hơi thắc mắc không biết nếu sáng đó theo Đỉnh ra tư vấn tuyển sinh trong Lê Hồng Phong thì có vui không.

Nghe ông Ấn nói xong, ra chỉnh cái phần mềm demo lại cùng với Lớp Trưởng, nhận ra là trình độ mình thật thấp kém.

Bỏ ăn trưa, khoảng 11h hơn, chạy về nhà. Vừa qua cầu vượt Củ Chi gặp một bà chạy Atila kinh dị, 70-80 cây số giờ, mặc dù chả biết đường: tới Trảng Bàng, chạy đường Bầu Năng một khúc rồi quay lại chạy QL22; rồi 3 lần do dự ngay mấy ngã 3 lớn; về tới thị xã rồi thì chạy vòng tròn, xong chạy lên ngã tư Bình Minh rồi biến mất...

Sau khi mất dấu bà kia, chán quá chạy một tay, rồi thả tay ra luôn, không ngờ dễ thế, làm mới biết niềng xe hơi méo, cái "hơi" này làm nó gần như không sửa được bởi mắt thường.

Về tới nhà, chiến thắng cơn buồn ngủ, đi hớt tóc. Hớt xong, vừa về, móc điện thoại bỏ lên bàn thì điện thoại rung. Bạn gọi.

Chạy ra tới nơi, đầu óc mụ mị thế nào, cứ nhớ là đang cởi đồ thì bạn gọi, lại nói là mới về tới luôn (thực ra đã về được nửa tiếng).

Muốn gì được nấy, mặc dù điều đó đến quá bất ngờ, và có lẽ như ta đã nhận ra ta không còn muốn nữa. Thật sượng, ta cảm giác như mình như một thằng ngốc, đang cố gắng giữ cái lưỡi của mình khỏi động đậy.

Chở bạn đi rút tiền, chở bạn đi lấy áo, ngồi chơi với bạn một chút rồi lại chở bạn đi tới chỗ hẹn, trả bạn lại cho họ. Về nhà và trên đường, không quên tập luyện thả tay.

Chiều chủ nhật vừa coi Stardust, thật đáng thời gian, có tất cả những gì mình thích: Thế giới tưởng tượng, phép thuật, gia đình, mưu mô, độc ác, lãng mạn, tình yêu, các công trình hoành tráng...

Có lẽ mình sẽ nghe lời chị và mẹ, bạn, và má bạn nữa.

Tự hỏi một ngày nào đó, khi đọc lại những dòng này, ta có hối hận về con đường tình mình đã chọn hay không? Vì một khi đã chọn, ta phải có trách nhiệm với sự lựa chọn của mình.

































Ta đã không nói gì, dù là điều đơn giản nhất, ta đã không nhìn dù mỗi cái lướt qua làm ta muốn nhìn thêm. Và ta đã một lần nữa, với từng mạch máu như đông lại, không thể phá vỡ bức tường vô hình đó- bức tường mà ta đã xây nên.




Nhiều khi ta cảm thấy mình yếu đuối hơn cả một cô gái.



Cảm giác đó, nó gần như là "tự thấy không xứng đáng".

Nếu đặt mình vào vị trí đó, mình sẽ làm gì? Liệu mình có làm như thế? Mình không biết được.


"Tại sao mình lại trở thành như thế này?"

"Mình"- nhớ chứ? "Mình"
.

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2009

Giờ anh ấy cũng đã hiểu được cái mà tôi đã hiểu từ lâu

My poor friend: hôm trước tao có bày tỏ tình cảm với một bé
My poor friend:tao biết là bé đó chỉ coi tao là bạn
My poor friend:nhưng cứ liều
My poor friend:tại nếu ko nói tao thấy rất mệt mỏi
My poor friend:và kết wả là ko có gì hết
My poor friend:nhưng tao thấy rất vui
My poor friend:vì bé đó nói xem tao như một người bạn tốt
My poor friend:vì tao rất chu đáo
My poor friend:ân cần với bé

Chúc mừng anh ấy, anh ấy đã hiểu được chân lý.

Bạn có một tình cảm chưa bày tỏ, và làm bạn khó chịu? Hãy lên tiếng.

Mày khó chịu vì tao copy lên đây? You can only tell me how angry you are, you can't show it.

Hehe, bạn có hiểu tiếng Việt :D




Cứu cánh (by Chon.Chon)

Tuesday, 8. July 2008, 05:00:08

Một từ mà ai cũng dùng sai.

"Cứu cánh".

Mọi người luôn nghĩ "cứu cánh" là một điều gì đó liên quan đến cứu giúp hay giúp đỡ.

"Sự xuất hiện của anh ấy là một cứu cánh trong tình huống bi đát của cô ấy."

Thật sự, "cứu cánh" mang một nghĩa hoàn toàn khác - "mục đích cuối cùng".

Thế thì phải đặt lại câu.

Nhưng mình lại không biết đặt.

MÌnh vẫn sai như nhiều người khác khi nghĩ đến từ "cứu cánh".

***

Bonus một đêm tối, thanks for caring, Yến iu :x

Yến: Cứu cánh biện minh cho phương tiện
chonchon: troi
chonchon: het hon
chonchon: ben opera ma
Yến: thì thấy nên nói luôn
chonchon: ma noi thiet chu tui k hieu cau "cuu canh bien minh cho phuong tien" luon
chonchon: giai thich them ti di
Yến: tức là
Yến: Y là ng iu của T
Yến: Y mún có 20 tr
Yến: để làm trò gì đó
Yến: Tr bằng mọi giá có đc 20 tr cho Y
Yến: sau đó Tr nói, mục đích của T là để Y zui mà thôi
Yến: T đi ăn cắp để có 20tr

chonchon: vì dụ như "Làm Yến vui là cứu cánh của tui", thế hả???
Yến: ừ
Yến: nhưng câu nổi tiếng nhất là Cứu cánh biện minh cho phương tiện
chonchon: hix
Yến: chữ Cứu cánh rất là hoa mỹ
chonchon: tại nó nổi tiếng nên tui hổng biết đó



Yến: k xài cho đặt câu bình thg đc
Yến: sao lại tham vọng quá vậy
chonchon: thì bởi
chonchon: đặt một câu bình thường k thể đặt được
chonchon: nên khỏi đặt
chonchon: giờ tui phải để câu này vào blog tui hehe
chonchon: thanks bạn Yến nhìu nhìu nha

Bài gốc đây: http://my.opera.com/Chon.Chon/blog/cuu-canh


Cái vui của bài này là bà Yến đâu nhảy vào và kể chuyện người yêu mình đi cướp cho Chon nghe.
Bạn nghĩ Chon là nam hay nữ? Lần đầu đọc tưởng Chon là nam và Chon là "T" trong câu "Y là ng iu của T" (tại thường thường khi thấy chữ T hoa trong tin nhắn hay chat là mình biết nó nghĩa là You, tuy chỉ có một người nhắn cho mình như thế
). Nhưng thật ra Chon là người trong tấm hình đầu Entry đấy (đó là ava blog Yahoo của Chon).

Nhìn chị Chon dễ thương nhỉ, nghe nói chị ấy không thèm có bạn trai. Thật là sáng suốt.

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2009

3 trang, 4 tuần, 1 ngày và 3 giờ

Đề tài: open plan office vs home office; độ dài: 3 trang A4, có quy định về font size và chèn hình.
4 tuần cho 3 trang, và tối nay là tối cuối cùng.

Trong 4 tuần qua mình đã làm gì? Mình làm những môn khác, nhưng cái nghe nó khoa học hơn, chứ cái bài khỉ gió này,cái đề tai này có gì mà viết được tới 3 trang cơ chứ, mà còn tiếng Anh nữa chứ.

Ngày mai mình lại lên đường xuống An Sương, bắt đầu một tuần học tập mới.

Hai tuần- 4 buổi nữa là thi Vovinam kỳ 2. Hết kỳ 3 thì có quyền chọn môn khác, đang cân nhắc sẽ chọn môn gì, nếu muốn buổi sáng nhẹ nhàng để giữ sự tỉnh táo cho buổi chiều học chuyên ngành thì có thể sẽ chọn cầu lông.

Ngày mai hành trình từ Thị xã tới An Sương sẽ không phải là 1 tiếng 40 phút nữa mà sẽ là khoảng 2 tiếng 30 phút, vì có hành khách sau lưng.

Nói chuyện với má về tầm nhìn và kiến thức của giới trẻ hiện tại, nhớ ra một lý do tại sao mình lại yêu, và rõ ràng lý do này là không chối cãi được, nhưng mà chỉ mình mình biết thôi, chưa bao giờ nói với ai cả

Thứ Năm, 5 tháng 3, 2009

Taihendesune (Khổ quá đi!!!!)

Mệt quá. Học như thú. Không ngờ với cái thời khóa biểu như thế mà cũng có người sắp xếp cua gái được. Thật là...

Không thích lượn nữa, xe hở xu páp trên nên yếu rồi, cuối tuần này về nhà vặn lại rồi lượn tiếp, chứ giờ nó chạy như hồi cách đây 2 năm ý, vừa yếu vừa hao xăng.

Hồi năm 12, rảnh đến mức 1 tờ báo đọc đi đọc lại mãi. Giờ thì 1 tờ báo liếc được nửa số trang là may lắm rồi, đừng nói chi đọc nội dung.

Đọc lại một bài viết ngắn từng đọc năm ngoái, viết về tâm sự của một cô gái khi bên cạnh người yêu thì cả hai vui vẻ lắm, nhưng vừa bung ra là không có lấy một tin nhắn, một cú phone. Đơn giản là chàng trai quá bận với công việc, với bạn bè....

Chắc là chút nữa học võ xong không đi quán cà phê quân sự ngồi nữa. (Lại có trường học quân sự trong đó)

1 giờ rưỡi sáng rồi, giờ này mà có một cô gái ngồi kế bên cọ cọ vào mình, mình cũng chả care, mệt mỏi quá rồi.

Trước khi đi ngủ thò chân qua đá thằng chung phòng một cái nào.

Cô gái đó lại muốn mình chở cô ấy về nhà, nhưng khác với lần trước, lần này lịch hai người không khớp nhau -> một mình lái chiếc xe hở xu páp về nhà, mong sẽ gặp 5056 (hay 59 nhỉ), lần này có thể lưỡi sẽ động đậy, nhưng xe hở xu páp có lẽ không chạy kịp chiếc Mio kia nữa...

Thứ Năm, 26 tháng 2, 2009

Không tựa

Tối nay, hay chính xác hơn là tối qua (vì bây giờ đã qua ngày mới-NV), một đối tượng (nam, 19 tuổi)(đẹp trai chưa bạn gái-NV) đã gặp phải ùn tắc giao thông trầm trọng khi lưu thông từ hướng ngã ba Út Tịch- Cộng Hòa về hướng Cộng Hòa- Trường Chinh, khi đó đối tượng đang điều khiển xe Honda Wave Alpha (đời đầu-NV) biển số 61H8-8768.

Khi đối tượng đang điều khiển phương tiện lưu thông trên lề đường, phương tiện của đối tượng có dấu hiệu thường xuyên tắt máy đột ngột (do nóng máy, phương tiện này là phương tiện chuyên dùng cho lưu thông trên xa lộ-NV) gây cản trở giao thông và bức xúc cho người dân.

Nhận thấy bản thân rơi vào điều kiện bất lợi(hot girl sau lưng bức xúc quá chuyển qua bứt nút là đi tù), đối tượng tấp vào một góc trên lề đường, dừng xe bên cạnh một thanh niên khác, người này đang ngồi trên xe Wave Trung Quốc, biển số Bình Dương. (không tìm được chi tiết cụ thể hơn về biển số và người thanh niên trên Google-NV)

Sau một lúc quan sát tình hình quần áo, xe cộ, nhân dạng người đi đường (mặt, số đo 3 vòng các cô-NV), đối tượng móc bánh nhân thịt và bánh tiêu đã mua trước đó trên đường Sư Vạn Hạnh nối dài, đoạn đối diện trung tâm ngoại ngữ ĐHQG ra nhem nhem người thanh niên Bình Dương.

Sau khi đối tượng thanh toán xong lô bánh, đối tượng tiếp tục quan sát người đi đường (chi tiết như trên-NV). Một lúc sau, đối tượng phát hiện ra khu vực đó có rất nhiều khách sạn, đối tượng liền phát sinh ý đồ. Thấy mặt đối tượng xuất hiện dấu hiệu tự sướng man rợ, người thanh niên Bình Dương nghi ngờ. Đến lúc đối tượng không kiềm chế được thú tính của mình, đối tượng rất nhanh tay, lấy từ balo ra một vật đen, dài, lắp vào laptop (cái đen dài là pin laptop-NV). Đối tượng khởi động laptop và thực hiện ý đồ- dò wifi của khách sạn (bảng hiệu ghi wifi miễn phí-NV). Sau khi hoàn thành việc dò sóng wifi, đối tượng rất nhanh tay, cất laptop vào balo. (vì wifi toàn là có password, cái wifi không có password thì lại không vào internet được, và đối tượng không thích chơi game bằng trackpad vì không có chỗ để chuột-NV)

Đối tượng tiếp tục hành vi quan sát người đi đường (như trên-NV), nhận thấy các phương tiện trên đường lưu thông với tốc độ cao hơn lúc trước đó, đối tượng khởi động phương tiện và điều khiển phương tiện hướng về ngã ba Cộng Hòa- Trường Chinh.

Người thanh niên Bình Dương, sau khi bị đối tượng tấn công bằng các hành vi "nhem nhem chết thèm", "shock hàng (laptop-NV) giữa chợ", nhận thấy hành vi của đối tượng có tính chất đáng nghi ngờ, đã quan sát biển số phương tiện đối tượng và phát hiện ra rằng "thằng đó cũng Bình Dương".

Trích báo cáo "2 thanh niên Bình Dương trên đường Cộng Hòa- một chiều kẹt xe (tới tối)" của phòng cảnh sát điều tra về trật tự an toàn giao thông, Công An Minh Râu.

Chủ Nhật, 22 tháng 2, 2009

Những thứ đã thay đổi và chưa thay đổi

Tai nạn đầu tiên từ khi mình lái 61H8-8768 đã xảy ra, nó đến nhẹ nhàng và dễ chịu, cảm ơn trời là nó đã xảy ra.

Cảm giác không an toàn khi chở ai đó phía sau vẫn còn, có vẻ kiếp trước mình có rất nhiều kẻ thù núp trong bóng tối.

Có cảm giác giọng nói ấy đã thay đổi. Nếu đúng thế thì sao?

Một cô gái chạy khoảng 50 cây số, toàn trên 60km/h, đó là một cô gái rất đáng ngưỡng mộ. Đó là 70F3-5059.

Xem phim trên LCD 19 inch vẫn rất sướng.

"Live fast- die young"

Chủ Nhật, 15 tháng 2, 2009

Entry for February 15, 2009

9:30 PM, chạy vô thức trên Cộng Hòa

Flames to dust
Nights to days
Why do all good things come to an end?

Một cô gái, xin tạm gọi là you.
Nói thật ra, không biết tôi có tình cảm với you từ lúc nào, có thể là từ khi đọc những từ ngữ đó, hoặc những từ ngữ đó đơn giản chỉ làm tôi nhớ ra là tôi đã có tình cảm với you từ lâu rồi trước đó.
Không biết nếu tôi nhớ ra nữa, có thể tôi đã có tình cảm với you từ kiếp trước (mặc dù tôi biết chắc rằng rất ít gia đình trí thức tin vào nhân quả, tiền kiếp)
Nhiều khi tôi tự hỏi, liệu tôi có thể có sống một cuộc sống gia đình lý tưởng như mơ ước không: về đến nhà vất bỏ hết lo âu, vui vẻ với vợ, con, và những cuối tuần bên gia đình, không lo nghĩ về những thứ linh tinh ngoài kia.
You biết không, tôi biết là tình bạn của tôi và you không thể nào như xưa nữa, nhưng tôi cũng chả mấy quan tâm, vì tôi vẫn đặt you trong tim mình, tôi vẫn có thể nói gần như mọi điều thầm kín nhất với you, và tôi đã nói, những điều mà tôi tưởng như sẽ không dám nói với cô gái nào, và không chỉ you, bạn của you, tôi cũng đã nói những thứ mà tôi nghĩ sẽ chẳng có thằng ngu nào dám nói, và cũng nhờ thế mà tôi với bạn you sẽ chẳng bao giờ yêu nhau được.

Không ngờ thói quen ngày xưa lại trở về: thói quen dạo phố ban đêm. Hồi mới mua xe @, mỗi tối mình lại chả học hành gì mà cứ xách xe chạy từ Thị xã lên Tòa Thánh qua Ao Hồ xuống Mũi Tàu, mỗi tối có thể dành cả tiếng đồng hồ để chạy lòng vòng vô định. Còn bây giờ cũng xách xe chạy lòng vòng, cũng vô định, cũng lý do như xưa.
Nhớ cái buổi trưa xách xe đạp lòng vòng ngày xưa, đang ngắm thắng đĩa cái xe đạp trước mặt thì quay ngang thấy you, theo you về tới đầu ngõ nhà you, cuối cùng cũng nói được 1 câu làm you cười.
Rồi cái buổi tối đó, đi với mẹ, không ngờ tối thế mà còn thấy you đạp xe ngoài đường, rất nổi bật vì đường sá vắng hoe mà you lại thật xinh với mái tóc mới cắt, dù trước đó có nghe nói nhưng đúng là nhìn tận mắt mới biết.

Tôi thật là mù quáng you nhỉ, mong cái ngày tôi tìm được một cô gái xinh đẹp, giàu có nào đó rồi hai đứa thích nhau, yêu nhau gì đó đến sớm. Nhưng cho tới khi đó, xin you cho phép tôi giữ you trong tim mình, như là cô gái tôi yêu, cô gái tôi đã nói cho cô ấy biết tôi cảm thấy thế nào về cô ấy, cô gái mà lúc đầu tôi còn gặp mặt, rồi sau đó chỉ còn là điện thoại, điện thoại rớt xuống chỉ còn có chat, rồi từ cái lúc cô ấy cho tôi biết rằng tôi vô vọng, thì những cú phone của tôi, những dòng chat của tôi, chỉ còn là xã giao, hoặc là lạnh nhạt, vì you à, tôi không muốn you khó xử hay khó chịu gì.

Chúc you vui vẻ, hạnh phúc bên tình yêu của mình nếu có rồi, hoặc sớm tìm được tình yêu của mình. Và tôi cũng chúc tôi điều tương tự, kèm theo 1 chiếc xe 600 phân khối để mọi nẻo đường ngắn hơn, và cô gái tôi yêu trở nên gần hơn.

You ơi, (không biết nói gì)...
You, you vẫn ở đó phải không? You vẫn xinh đẹp như xưa phải không? :)

Thứ Bảy, 14 tháng 2, 2009

Entry for February 14, 2009

Hôm nay, đưởng sá chật chội.

14 tháng 2, ngày câu chuyện của The Lake House không cần kể nữa.

Hôm nay, có người buồn vì lượn một mình, có người vui vì lượn một mình, có người vui vì không còn 1 mình, có người buồn vì không được một mình.

Nghề mới: xe ôm, chuyên chở các bạn nữ giữa Tây Ninh và Sài Gòn.

Lần đầu tiên chở con gái người ta đi cả trăm cây số, đó là tuần trước nữa thì phải.

Tuần sau sẽ chở lần 2, cô gái khác, tuyến khác, xe khác.

Không biết nếu các quý phụ huynh biết cách mình chạy xe, họ sẽ nói gì.

Thứ Sáu, 13 tháng 2, 2009

Không bao giờ là quá muộn?

Có thật là không bao giờ là quá muộn để bắt đầu không?
.
.
.
Sẽ còn chưa muộn nếu trái tim này còn đập, khối óc này còn tỉnh táo, đôi chân này còn chinh phục khoảng cách, lúc đó, đôi tay này sẽ ôm em vào lòng, không quá lỏng, không quá chặt, vừa đủ để cho em biết rằng: Tôi yêu em, và tôi sẽ cố gắng.
.
.
.
"Cause you know
I'd walk a thousand miles
if I could just see you
Tonight"

Thứ Tư, 11 tháng 2, 2009

3 giờ rưỡi sáng

Hôm nay là một ngày không dài mấy

Cô giáo tiếng Nhật, dường như ta đã biết nhau từ rất lâu rồi vậy, khi nhìn cô, em biết em phải hành xử như thế nào, vì không những ngoại hình giống, tính tình cô cũng giống với bạn em, và mỗi khi nhìn cô, em lại thắc mắc không biết bạn mình sau này có hạnh phúc không.

Phim, HSM3 nhạc hay, đúng là làm đàng hoàng hơn 2 phần đầu, nhưng vẫn có gì đó sượng sượng.

Nghĩ đi nghĩ lại thì: bad guy hay good guy cũng không bằng right guy.

Sex Drive, đúng như 2 cha Producer, Diretor nói đầu DVD, cái Unrated, Uncensored DVD chả đáng coi, lời khuyên là phim này hay, không sượng, nội dung tốt, nên coi bản đã kiểm duyệt đàng hoàng.

Phim sắp coi: The Lake House (để download xong cái đã)

Here's the new phrase: "visit Grandma" (don't know when'll I visit her, ha ha)