Thứ Năm, 25 tháng 9, 2008

Entry for September 26, 2008

Ở trong này không có gì khó khăn cả, cũng vui, mỗi ngày cũng có thể ra ngoài, chỉ có ăn là quá dở so với 25K 1 ngày, vì đây là quận 12, sát CVPM Quang Trung, nên mình cũng biết giá, thế mà quân đội họ nấu dở như cho heo ăn.

Gặp một bạn (thằng) mặc áo THPT Tây Ninh học CĐ SKĐA, mặt nó rất quen, hình như hồi đó có lần nó hát bài gì mà thác nước Tây Nguyên gì đó 2 lần, 1 lần buổi tối cắm trại hay ẩm thực gì đó, 1 lần là hội thi gì đó ở Hội Trường Thị Ủy. Thằng đó không cao, cũng khoảng bằng mình, nhưng công nhận nó cơ bắp hơn mình, nhất là cơ tay (sặc)

Mới vào trường mà mình đã bị dán mác "Mất dạy", "Dâm", buồn.

Có một bạn người Huế nhìn rất phong độ, đẹp trai, có thể chưa có bạn gái, mình sẽ cố up ảnh bạn đó, nếu bạn nữ nào thích thì mình giới thiệu cho.

Mấy bạn nữ thì tuy chỉ có 25 nhưng mình vẫn chưa biết mặt hết, và hiện tại mình có cảm giác mình đang đứng giữa 2 làn đạn: 1 bên là nam, một bên là nữ, mình trung lập (hehe)

Chủ nhật này mình về Tây Ninh, cái gì mà di tích gì trugn ương cục gì đó, mong các bạn còn ở Tây Ninh đừng ra đón mình, vì mình đang ở trong "quân đội", và mình phần nào đang có gắng giả nai tơ, mong các bạn đừng xuất hiện (xin)

Nói chung giặt đồ cũng chả có gì ghê gớm, quân phục mình tuy lúc phát ra rất gớm nhưng giờ cũng đỡ rồi (mình giặt mà), nhưng hôm nay ko giặt vì mai CĐ SKĐA rời trường, nó sẽ lấy đồ đang phơi của mình để trả cho trường, vì nếu mất một bộ phải đền một trăm mấy (xạo ke thật)

À, nghe nói trường kết nghĩa với trường quân sự quân khu 7 ở Q12 này là ĐH NN-TH, chả biết trường nào.

Mình ở phòng 54, phòng rộng nhất về diện tích, nhưng chật nhất về không gian vì có 52 người, giường tầng sắp sập (tầng trên), khoảng cách giữa các giường rất nhỏ, hẹp, không có đủ chỗ để giày,...

Vấn đề nhảm nhất là phải xếp "nội vụ" gồm cái mùng rách và cái mền hôi thành một cục hình vuông, vậy chắc "bộ nội vụ" của nhà nước mình toàn lo mấy cái này.

Mấy ông thầy thì có ông được, có ông lẩm cẩm như ông già. Hội trường (có bàn học) thì quạt dỏm, ampli chỉnh echo như hát karaoke, nên khi mấy ông thầy giảng bài cứ vang vang, làm học sinh ngủ gần hết.

Nghe nói ngày 6 tháng 10 ĐH Marketing vô thì phải, không biết có xinh ko.

Cực nhất là chương trình học dày đặc do ĐH FPT đề xuất cho QK7, học như điên (tụi CĐ toàn phè phởn), gồm 3 bài Report, 3 bài thu hoạch, với thời lượng để viết bài mỗi ngày là gần như ko có.

"Đừng tưởng đóng tiền nhiều là khỏe nhé mấy em!"-> "Ơ, em tưởng đóng tiền nhiều thì sẽ gặp bạn cùng chí hướng, chung quyết tâm, không ăn cắp và gái xinh hơn, còn khó khăn thì em sẽ cố....."

Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2008

Level 5- the first- the best




Oh Yeah!

Thi tiếng Anh đậu lớp cao nhất, xếp lớp đầu tiên, lớp VIP nhất, mấy bạn lớp mình không những giỏi tiếng Anh mà còn rất giỏi Toán, Logic, Văn,... toàn là 80 mấy điểm (mình có 72 T.T). Trong tập thể như vậy mình có thể đứng chót, nhưng đứng chót trong những người đi đầu thì có sao đâu nè.

Chia nhóm để đi Rèn luyện tập trung theo kiểu quân đội thì mình lại là trưởng nhóm 4 người (các nhóm khác có 3 à), dưới quyền mình toàn là mấy bạn giỏi, có tài lãnh đạo, mà trường phân công không được cãi.

Vui, tự hào là cảm giác khi gia nhập FPT nói chung và Đại Học FPT nói riêng.

Chuyện trai gái chắc tạm thời gác lại.

À mà khi vô QK7 gì đó, "còn có 1 trường khác học chung rất nhiều nữ", mấy đứa nghe thầy nói thế liền đòi Huflit, nhưng thầy lại nói "Cao Đẳng Sân Khấu Điện Ảnh" thế là Huflit chìm vào lãng quên nhường chỗ cho 70 bạn nữ Sân Khấu trong đầu bọn Cóc con FU_HCM.

Hôm thứ năm có một giấc mơ đã thành thật, thực ra là mơ lâu rồi, nhưng đâu bao giờ nghĩ là mình lại có mặt trong một hội trường như thế, ngồi ở ghế ngon thế, ai ngờ lại thành thật.

Sau đây là 2 giấc mơ mới mơ gần đây và có ấn tượng cao, có thể thành thật:

1. Mình cùng 1 thằng bạn vào một nhà sách, trời đang mưa rất nhỏ, mình và nó cầm 2 cuốn Doraemon mới, toàn truyện lạ, mình muốn mua tặng chị truyện chị chưa đọc nhưng khoảng 10000 một cuốn và có cả chục cuốn, mình không biết làm gì.

2. Mình đang có mặt trong một nơi như một cửa hàng, cửa kiếng lớn và có rất nhiều người bên ngoài, bên trong có mình, một người nữ và một ai đó nữa. Người nữ kia dường như muốn ngã vào lòng mình nhưng mình không cho, đúng lúc đó cửa mở vào rất đông người tràn vào, làm người nữ té xuống sàn, mình liền quỳ xuống che chở (ôm lại thì phải). Đúng lúc đó, Danh xuất hiện, mình chưa kịp giải thích gì thì Danh phóng tới mình rất nhanh, ấn ngón tay vào đầu đầu mình, trên tai trái thì phải, và mọi thứ tối đi, sau đó trước mắt mình một đồng cỏ hiện ra, xanh, nắng, mờ, có thể mình đã bị tổn thương não hoặc chết, mình không biết nữa.

Nếu mình đoán đúng thì có khả năng giấc mơ 1 xảy ra trước, nhưng ai mà biết được.

Thứ Năm, 18 tháng 9, 2008

Đi học rồi

Nói chung đi học vui, không nhớ nhà cũng không muốn ra đường.

Gái nói chung cũng tạm, thậm chí còn có người giống bé trường mình (bé H).

Sắp tới, ngày 22 tháng 9 sẽ đi Quân Khu 7 ba tuần rưỡi không về nhà, cuối tuần không ra ngoài.

Tổng số sinh viên FU_HCM nghe đâu là 310 (nghe nói) và có 25 nữ (đã đếm trên danh sách).

Trường sẽ chia ra 11 lớp.

Chủ nhật này sẽ đi ăn sinh nhật với chị và bạn chị, chắc sẽ vui (hehe).

Mong tất cả các bạn vui vẻ.

À mà với các bạn đã đi học, xin trích dẫn vài câu mình mới học:

.Trong bất cứ ngành nào, thành công đều cần cần 3 yếu tố: đam mê, môi trường, nỗ lực. Nếu thiếu 1 điều nào thì theo thứ tự trên có thể: nhàm chán, khó thăng tiến, bị đào thải.

Còn 1 cái nữa mà quên rồi, hẹn 1 tháng nữa lại online.

Bye all, dù bạn là ai.

Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2008

Entry for September 12, 2008

Đọc gì? Bạn có quan tâm tới tôi à? Nếu có thì cảm ơn ^^ Nếu bạn không biết tôi là ai thì bạn đừng đọc nữa, phí thời gian. Bạn còn đọc à, biết tôi ư? Nếu biết mà không quan tâm thì biến đi. Bực.



Tâm trạng không tốt lắm, nhưng nghe giai điệu của "Rise & Fall" (Craig David, Sting) thì hết bực rồi ^^



Đại Học- học đại? Bạn chọn đại một trường, một ngành nào đó, thậm chí bạn không có quyền chọn? Liệu thế có ổn? Dĩ nhiên ổn. Nhưng liệu sau này bạn có hạnh phúc? Hạnh phúc với công việc ý, chứ chuyện nam nữ yêu đương khỏi nói đi, mình không biết gì về yêu đương hết.


cày bỏ trồng mía ồ ạt, làm mùa sau giá mía lại sụt thê thảm, bây giờ tới trồng lúa ồ ạt làm gạo không lái nào mua. Đấy, họ người lớn mà còn thế, mình còn nhỏ, liệu suy nghĩ mình có đủ chính chắn chưa, thậm chí còn có người nghi ngờ quyết định của cha mẹ, mà họ nghi ngờ có cơ sở đấy chứ. Nói chung là cũng khó biết lắm, cần tỉnh táo, không khéo học ĐH mấy năm xong lấy chồng ở nhà nuôi con chả động gì tới sự nghiệp, lúc đó nhìn bạn bè tung tăng độc thân với sự nghiệp thì buồn. Nhưng khi già rồi thì mấy đứa bạn lại ước gì có gia đình (với một người đàn ông tốt) vì không có con hoặc con hư do không có cha (con nuôi hoặc cướp tinh trùng, như Phương Thanh hay Hiền Thục gì đếy)



Thế thôi.

Khoan, đọc thì vote giùm cái




Ai đây?

2


Hổng hiểu gì hết

0


Nhảm

0


Uhm (ừm thôi)

2


Nói có phần đúng

0





Sign in to vote

Thứ Năm, 11 tháng 9, 2008

Mai ta lên đường

Tối nay hơi khó "khò", có nhiều việc chưa xong quá. May là xong gần hết rồi với lại chắc cũng không ở dưới lâu quá, dù học 6 ngày/ tuần. Nói thế chứ tháng 10 nghe đồn học quân sự, chắc về không được.

Rầu quá, nói chung ngại thay đổi, mong là sớm thích nghi.

Giờ nên ngủ hay dọn dẹp tiếp đây?

Trường nói là ngày 12 lên web coi lịch mà giờ gần 2h sáng ngày 12 rồi có thấy gì đâu!

Sinh viên FPT mà ra tiệm net thì sao nhỉ, mong là trường có phòng máy, nghi quá.

Thôi giờ chắc đi ngủ, làm gì sáng làm, thứ bảy đi.

Chúc ai ở lại ở lại vui vẻ.
Chúc ai sắp đi thượng lộ bình an.
Chúc ai đã đi may mắn.
Chúc ai sắp sinh nhật hạnh phúc.
Chúc ai sắp ngủ ngủ ngon.
Chúc ai đang ngủ mộng đẹp

Thứ Năm, 4 tháng 9, 2008

Giá cứ thế này mãi thì thích nhỉ

Có chỗ ngủ, có cơm ăn, có mèo, có bạn, có tiền xài chút chút, có xe đi...

Nhìn lại quá khứ hổng hiểu sao ngày xưa chạy xe đạp 100% thời gian, dù cho gấp cỡ nào cũng hổng chạy xe dù xe ba má cho mình rồi. Giờ thì gấp là xe, xe đạp chỉ để lâu lâu dạo. Mà có ai thấy chở bình nước tròn vo 20kg bằng xe đạp chưa? Được, nhưng có xe honda thì đạp cho nó té phù mỏ à...

Hồi đó hổng có ADSL, mỗi lần lên mạng là là ó è ó è... ó è (dial up), giờ cái modem nằm trong hộc bàn, nghỉ hưu dài hạn (mới lấy ra thử thì thấy cũng không chậm hơn ADSL mấy).

Giờ lên ĐH rồi, nghe nói học có 1 buổi thôi, còn lại tự học, nghe mà buồn. Từ nhỏ tới lớn chả biết nhà nước bắt học kiểu gì mà cứ sáng chiều sáng chiều, rồi thêm bớt như điên, may mình là đứa học ít thời gian nhất, nên có thời gian ngồi nhà chơi game. Thử hỏi mấy đứa học hành tối ngày sáng đêm đó có giỏi hơn mình hết không? Hông. Nó đi học mà đầu óc mơ mộng, bụng đói rã rời, buồn ngủ thì học hành gì. Đã là con nít thì phải nghỉ ngơi ở nhà chứ. Vấn đề là ở nhà lại chả có ai . Mình hạnh phúc thật. Chơi từ nhỏ tới giờ, không nhà trẻ mẫu giáo gì, chả học thêm, cũng may mắn sao tuy rớt Năng Khiếu, rớt Bách Khoa nhưng mình luôn học những trường cũng "xịnh" mà nhiều bạn muốn cũng chả được.

Chả biết học FPT có ra trường nổi không.

Đúng là cái đầu người ta hay thiệt, mấy kỷ niệm xấu là quên hết, hôm bữa nghe nhỏ bạn nói lại "chuyện xưa tích cũ" cứ trách nó bịa. Giờ mới hiểu tại sao lúc nào mình cũng thấy hiện tại buồn và luôn thấy quá khứ toàn màu hồng.

Mình vô trách nhiệm lắm, vô trách nhiệm với chính bản thân mình nữa, mình chả muốn cứ già mãi thế này, càng già mình càng thấy nặng nề, u ám khi mà suy nghĩ nhiều khi bế tắc quá, chán nản quá.

Lúc có bạn bè, gia đình bên cạnh thì không sao nhưng lúc chỉ một mình như bây giờ sao mà trống trải, nói đúng hơn là trống rỗng, có lẽ người con gái mình tìm không phải là người yêu mà chỉ đơn giản là người bạn.

Nói là bạn vậy tại sao lại không là con trai? Vì khi đi với một đám bạn, mình ít đi với tụi nam mà hay đi với các bạn nữ, đi sau cùng, mình thấy thích khi đi phía sau, có thể không nói gì nhưng vẫn hơn đi phía trước với bọn con trai nhặng xị, tụi nó đâu cần mình, còn mấy bạn nữ lỡ có thằng nào bắt cóc thì sao?!

Nói gì thì nói, tâm lý của mình chưa ổn định, sau này khi mình lớn sẽ hết thôi, y như bây giờ mà đọc lại một số dòng nhật ký năm lớp 10 mình sẽ thấy rất là tội cho thằng con nít đó, cứ như nó là ai kia chứ không phải mình, và khi nghĩ vậy, mình biết rằng mình đã trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn, chín chắn hơn, và tới lúc nào đó, có thể mình sẽ đủ sức hút để hút dính một bạn nữ trưởng thành nào đó ^^

À đúng rồi, nhắc tới mấy thằng bạn nhố nhăng nhặng xị rồi nhớ tới ku Danh mới thấy thằng Danh trưởng thành hơn tụi kia, nhưng chắc cũng cỡ mình thôi không hơn đâu, vì mình và Danh khác nhau nhiều. Khi mình nhìn những thằng khác, có thể mình thấy Tú lớp 4, Tú lớp 8, Tú lớp 10, nhưng khi nhìn Danh mình chỉ thấy Danh và khi nhìn mình mình cũng chả thấy Danh, có thể tại Danh là GAY nên khác đám con trai. Còn nhìn Huy thì thấy con ruồi bự chảng

Chả hiểu tại sao lại có tin đồn mình bắt có bằng lưới làm mình ế tới giờ. Mà lo gì, sắp vào trường mới, đâu ai biết mình là ai, ta lại làm lại từ đầu, lại mang mặt nạ ngoan hiền 1 năm để làm quen môi trường, và sau đó thì...