Thứ Năm, 30 tháng 10, 2008

Luộm thuộm vl

Thật là...
.
.
.
Thiệt tình...
.
.
.
Đúng là...
.
.
.
Không còn từ nào khác ngoài...
.
.
.
vl
.
.
.
...Suốt thứ hai, thứ ba, nửa buổi đầu thứ tư, lớp SE0425 luôn cười vào các lớp khác vì những đặc ân, đặc quyền của mình: giáo viên nước ngoài, không làm bài tập bù đầu, lớp trưởng khôn ngoan luôn giành phần dễ cho lớp trong những hoạt động ngoại khóa, không bị điểm danh Vovinam (nên vắng rất nhiều)...
.
.
.
...Nhưng hôm nay, mọi chuyện đã không còn như xưa...
.
.
.
...Thứ tư, 2 tiết cuối, cô Cruz Lee giao cho lớp assignment đầu tiên, thật ra rất dễ nên lớp không cằn nhằn gì, nhưng cô lại cho hạn chót vào thứ sáu chứ không phải thứ năm (1 ngày như các lớp khác) vì thứ năm là test, mà cô lại ko vô trường. Thế cũng chưa có gì, buồn cười là test thì test, chơi thì chơi, cuối cùng test dễ ợt (haha). Thứ sáu, làm file word cho cô rồi thì mạng trường lỏm, xách về nhà thì mạng FPT 3M đứt, gọi cho FPT thì tới mai mới fix, sax, ra cafe wifi thì send mail địa chỉ cô cho ko được, gọi lớp trưởng thì nó nói địa chỉ mail cô sai, thôi giam bài tới thứ 2 có tiết cô rồi thương lượng. Mặc dù vậy khi mình login cái mail đuôi @fpt.edu.vn của mình và gõ cruz thì nó đề nghị cho địa chỉ mail đúng, nhưng do đã nghe lớp trưởng nói giam bài thì ta cứ giam, sửa tiếp chứ nộp sớm chi (hehe).

Nói chung là luộm thuộm vl

(vl là vãi lúa, ko phải vãi ***)

Gỡ gạc tý là cái hộp mail của trường thuê máy chủ của Google nên giao diện hệt Gmail, mà dung lượng tới 7GB và đang lên nữa chứ, đúng là vãi thật!

Khuyến mãi cho tấm hình đi hành quân bằng xe biển số đỏ (Mitsubishi Canter 3.5 Wide)


Chị Tâm chụp xấu kinh.

Thứ Ba, 28 tháng 10, 2008

Entry for October 28, 2008

Hehe, sắp hết ho rồi, học Vovinam buổi đầu tiên cũng không có gì, chưa biết sau này thế nào chứ nếu mấy thầy cứ "Tại có mấy em yếu sợ theo không kịp" thì mình còn khỏe dài dài vì mình cũng chưa yếu lắm.

Lớp mình là lớp level cao nhất, VIP nhất FU khi có giáo viên nước ngoài dạy (lớp SE0426 cũng level 5 nhưng 2 người VN dạy), lúc đầu thấy tên giáo viên Lee Cruz cũng nghi rồi, không người là người Phi Lục Tân thiệt, nói chung nói dễ nghe, chương trình dễ ẹc, cũng cỡ tiếng Anh 12 thôi (ko biết học vậy sao đọc sách chuyên ngành vì cô nói toàn học giao tiếp thôi). Nói chung học buổi đầu thấy dễ, còn bạn Tuấn Vũ chung lớp thì nói "Tao coi sách Summit 1 thấy chả có gììì!". Học buổi đầu, tụi nó cãi cô quá chừng vì cô soạn giáo án sai (hehe), tiếc là tuy tiếng Anh chúng nó tốt nhưng diễn đạt không đúng cách nên sai có mấy chữ mà mất cả 20' (hehe, ta cứ ngồi yên, nhìn đồng hồ và cười đểu).

Mà cô Lee chỉ dạy 2 buổi Mon và Wed thôi, 3 buổi kia thầy Châu dạy, thầy giới thiệu thầy từ Huflit tới, sáng Huflit, chiều FU (chiều mà từ 12h30 tới 15h45, sặc). Nói chung tiếp xúc với thầy có độ 10' thôi vì thầy trả lớp cho cô nhưng nói thật thầy nói to, dễ nghe hơn cô, còn cô nói nghe buồn ngủ quá, mà sao nghe thầy cô dạy Eng 100% thấy cũng chả có gì, bình thường thôi, chỉ sợ gặp người Bắc London hay sao chứ giáo viên Eng nói dễ nghe cực.

Giờ đi ăn cơm để 12h còn đi học.

Thứ Năm, 23 tháng 10, 2008

HP DV5t

đã mua laptop. hien tai go tieng viet trong Vista bi loi, ma cho minh o khong mua duoc dia, ko co mang, kho qua.

Thứ hai ngày 28 tháng 10 năm 2008, đã có mạng, tuy hơi chậm, chiều sẽ có người tới sửa, ghi thêm về con laptop để nhớ: HP DV5t T9400 2.53, Geforce 9600GT 512MB, chipset PM45, HDD 250 Hitachi, DVD-RW Toshiba-Samsung, Wifi b/g, 1370 USD, 16850đ/ 1USD

Thứ Bảy, 18 tháng 10, 2008

39.5ºC

Sáng nay, theo cái thói quen quân đội chết tiệt, dù chả có tiếng còi, tôi vẫn thức dậy từ lúc 5h, tôi nhìn quanh, nhận ra mình đang nằm trên tấm nệm Kymdan dày 10 phân rộng 1m6 trên sàn, không phải cái giường sắt chết tiệt 8 tấc cao 1m5, cái mền tôi đang đắp là mền kén sinh đôi 5000 lớp chống ầm, chống lạnh chứ không phải tấm vải phủ xác chết trong quân đội, và ngoài cửa sổ là dàn hoa Quỳnh Anh vàng lúc nào cũng nở trong ánh nắng đầy sức sống, không èo uột. Tôi đã về nhà.

1 tháng 3 ngày tôi ra đi, mọi vật ở nhà vẫn thế, chỉ có con người là khác, ba má già hơn, mình già hơn, Hậu em Thảo già hơn, duy chỉ có một người từ gần 1 năm nay không thay đổi, bạn ấy ở mãi nơi ấy, lô nữ, cột 14, hàng thứ 7, dù ảnh của bạn đã mờ, dù buổi trưa nắng gắt, dù nhang đã tắt, dù giấy tiền đã thành tro, nhưng những bông hoa của người đến trước tôi vẫn còn tươi, bạn à, cuối cùng, tôi đã đến thăm bạn.

Đó ngày hôm qua, khi tôi đã về Tây Ninh.

Trước đó, ngày thứ Ba 14 tháng 10 đi bắn đạn thật, cầm súng tay trái, bóp cò 1 cái là "đùng....uuuuuuu", ù tai, chán thật, mấy thằng kia bắn tay phải thằng nói có ù, thằng nói không, nhưng đúng là bắn kiểu này mệt tai quá (sao không phát đồ chụp tai có phải khỏe không).

Ngày 15, sốt, lúc lên quân y (đã bớt sốt), cặp nhiệt được 39.5ºC, đúng là chán.

Nói chung mấy cái bực của tháng giáo dục quốc phòng có thể kể sau, còn mấy cái vui chủ yếu tập trung quanh 2 chủ đề "Rừng Nauy" và "Odifu":

. "Rừng Nauy", theo bạn Tuấn Vũ, là một bài hát không nổi tiếng lắm của Beatles, về sau trở thành tên một cuốn truyện của một tác giả Nhật, trong truyện này, lúc đầu có 3 nhân vật, về sau chết 1, còn 2.... Quan trọng là khúc này: nhân vật chính ở trong một khu trại hay gì đó tương tự, là một người rất bình thường, ở chung còn có một thằng theo chủ nghĩa phát xít, một thằng khác khoái lãnh đạo, được con gái thích, nhưng nhân vật chính cho rằng thằng này chỉ là "sự kết hợp hoàn hảo của những thứ rác rưởi", và thằng này cũng phục nhân vật chính lắm. Cái hay là ĐH FPT, phòng 54 trong trường quân sự rất giống truyện, cũng có 1 Đảng viên, cũng có một thằng dù chỉ là phó nhưng khoái làm trường, lại được con gái mê, mà thằng này cũng chả có gì hay ho, có thể nói chỉ là rác rưởi, chỉ không biết ai sẽ xui xẻo làm nhân vật chính của "Rừng Nauy" vì nhân vật chính yêu một cô gái điên, sau này lại cưới một bà lớn hơn 19 tuổi (ặc).

. "Odifu", tên ban đầu "Xóm đỉ", sau sửa thành "Ổ đỉ FU", là tập hợp những người có tính cách nói chung là tốt, vui, dù các thành viên mới không được Tú Tây hài lòng lắm nhưng do Tây không có lon (dù là thành viên sáng lập) và không xô bồ nên đành chịu.

Nói chung là mình sốt cao, uống thuốc nhiều nên bớt, thiếu ngủ nhiều do sáng 5h dậy trong khi mấy thằng kia đánh bài khuya (mình không đánh và ngủ sớm nhất), đang thèm ở nhà, thèm không gian rộng, ít ồn ào của Tây Ninh, nên bất cứ ai nói là không ngủ được, không ở lại được đều không được chào đón.

Chủ Nhật, 12 tháng 10, 2008

4 ngày nữa

Đến lúc này không ngờ mình đã trải qua 3 tuần "quân sự", chuyện vui buồn, tích cực, tiêu cực có đủ, chắc sẽ phải viết lại nhưng ngôn ngữ sẽ rất bậy, hehehehe.

Chiều 16 sẽ về Tây Ninh, ngày 17 là đúng giỗ bạn (19 tháng 9) nếu mình nhớ đúng ngày, mình muốn ra thăm bạn từ lâu, nhưng không biết đường, và mấy vấn đề này mình cũng vụng. Chắc mình sẽ gọi vài cú hỏi đường và đi một mình, vì lúc mình về thì ở Tây Ninh không còn ai đâu.

Không ngờ vào QK7 rồi, gọi hỏi Thảo Linh HLK có ai nữ học Marketing không, Linh không nhớ, Trúc không thèm chỉ, vậy mà lại có người thấy mình đi ngang qua, nhắn tin kêu mình đi chơi, mà lại là một bạn nữ rất rất thân nữa chứ (hug). Đúng là ở hiền gặp lành, mình và bạn đó thật vui khi gặp nhau, dù hai đứa có biết bao chuyện buồn, nhưng hai người có nhau là đủ rồi.

Sau cái tháng rèn luyện tập trung trời đánh này là những ngày tươi đẹp xen lẫn đen tối, nhưng ta nên hướng về tươi đẹp, hướng về những chuyến đi trên chiếc xe thân yêu, dù phía sau có ai không chăng nữa.

Mong rằng ta sẽ luôn có sức mạnh, luôn có nhiệt huyết, luôn hướng về hoài bão bản thân từ hơn 13 năm nay, nếu hoài bão này thành hiện thực thì ta có chết cũng mãn nguyện (xin nói thêm hoài bão này không liên quan đến tình cảm nam nữ gì hết, nó chỉ đơn giản là trách nhiệm của người có ý thức đối với xã hội).

Mong rằng các bạn tôi, dù tôi đã quên, đã giận, đã gì đi chăng nữa, chỉ cần họ tốt, sẽ đạt được những gì xứng đang với họ.

Vì tình yêu với game, với tốc độ, với sự lười biếng, với mặt đất, với gia đình thân yêu, với những giấc mơ không thành, với sự sống, với hoài bão.... ta sẽ sống thật xứng đáng.

Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2008

Sắp chết rồi

Sợ bị trả thù quá đi.........

Hôm qua thằng bồ của bạn kia vô trường QK7 dê bạn ý, bị đuổi ra. Đến tối thì lợi dụng lúc mọi thứ ồn ào, hỗn loạn, bạn Huế đã cướp mất trái tim bạn gái kia, không biết giữ được bao lâu.

HAHAHAHAHAHA, mới đọc một cái gì đó nghe rất hay, nhưng đã gọi là mù quáng thì coi như rất khó chữa, nhưng cần nói rằng mình không phải lúc nào cũng nghĩ đến việc đó (tự hiểu, không bậy), chỉ là khi mình nghĩ tới thì mình nói thế thôi =))

Mình thích nhất câu nói này của một bậc vĩ nhân: "Thời gian sẽ trả lời tất cả" (Lê Quang Tú)