Bạn Danh nhà ta. Anh ta đang tu, không đi ra ngoài nhiều trừ đi học, thậm chí kêu mình đừng tấp vào nhà anh ta nữa =))
Anh Danh nhà ta bỏ blog Yahoo qua Facebook rồi, nhưng Facebook có vẻ mini quá, giống như Twitter, có vẻ như là chỗ tán dóc hơn là cái "nhà", như cái cách nó kêu post là note chứ ko phải entry (cảm nhận chủ quan thôi chứ em mới đăng ký có 5 phút hà). Bản thân cái kiểu phải sign in mới thấy được notes là có vẻ mini rồi. À mới tìm hiểu thì cái wall ở ngoài với cái Notes ở trong khác nhau, nhưng vẫn là mini :)
Danh viết vầy:
Thật là trùng hợp, hôm nay cũng đoạn đường đó, cũng là cái áo hôm trước và lại bị hỏi thăm. Lần này không phải là một bà hỏi mà là một ông chở một bà, không đội mũ bảo hiểm. Ổng hỏi: "Đi chơi hok anh hai?". Lần trước còn cằng cưa, ko dứt khoát, lần này sợ wá, từ chối ngay và phóng như điên, không dám quay lại nhìn.
("Đoạn đường đó" là Ngô Quyền- Nguyễn Chí Thanh)
Thầy Hòa hay nói "Cố gắng phát huy!", nhưng do thằng Huy tên Phát Huy nên thành "Cố gắng Phát Huy!". Sau này Huy mới chế thành "Đã Quang Tú thì phải Phát Huy may ra mới có Công Danh!" =))
Anh Danh nhà ta còn bực chuyện gửi xe ở quá khứ mà giảm tầm nhìn ở hiện tại, trở thành tầm nhìn hẹp, ko thấy 2 bên và sém tông ngang 2 bà kia (2 bả cắt đầu em Danh).
Các triệu chứng này cho thấy bạn Danh- một người rất rất tốt tính, bạn tốt của các cô gái, gần như là tỷ muội với một số cô- cũng có một tính cách yếu đuối bên cạnh tính cách mạnh mẽ.
Chúc bạn Danh sớm tìm lại được sự cân bằng cho bản thân mình.
Uh thì copy cái facebook qua ko xin phép, thôi thì mượn lời 1 ông nào đó để tự nhận xét (quên ông nào rồi):
"Thằng này cái gì cũng biết, chỉ có không biết điều thôi."
(Câu này hồi chiều nói lúc Vũ đang uống cà phê, làm Vũ bị sặc, hehe)
Nhắc tới Vũ mới nhớ tới đoạn hội thoại này hồi chiều, lúc thằng Đảo bị mất chìa khóa xe, đang chờ thợ khóa mài chìa mới:
Tú: Tao thấykhó chịu quá mày.
Vũ: Thấy thiếu cái gì hả?
Tú: Uh.
Vũ: Thiếu gái chứ gì!
Tú: Chắc là thế.
Tuân: Tao quen rồi, miễn nhiễm luôn rồi.
Vũ: Mày không biết là hồi anh Tú nhà ta đi học quân sự ý, nữ tính của anh ta còn đủ nên anh ta chưa thấy thiếu. Nhưng từ bữa tới giờ, nam tính anh ta phát triển dữ quá, nữ tính trong cơ thể không còn đủ nữa nên cần nữ tính bên ngoài đắp vào đó.
Tú: Thằng này, mày chỉ được cái nói đúng. Chán thật...
(Xin lỗi mày nhé, không nhớ đúng nguyên văn của mày, mà tao lại dở Văn hơn mày nên chắc sẽ mất giá trị câu nói của mày)
Thank you for bloging with us.
Good night and good fight!
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét