Thứ Tư, 31 tháng 12, 2008

Yêu cầu của Núi

Theo yêu cầu của Núi đòi đưa hình đẹp của Trâm lên blog, không phải mấy tấm hình đầy tâm trạng, nên mình xin up thêm vài tấm hình xinh của Trâm lên

Chính diện tươi cười:
Photobucket

Nghiêng mỉm cười (ấy chà, hình như lúc đó mình đang nghịch nước hướng ấy )
Photobucket

Hình (bị ép) chụp chung (up theo yêu cầu của Núi)
Photobucket

Hình tỏa sáng (thực ra là ngược sáng/ dư sáng trầm trọng)
Photobucket


WOW, không phải nịnh, nhưng mà Trâm xinh thật!

Entry for December 31, 2008

Trong khi nỗi cô đơn gặm nhấm lòng ta, trêu chọc ta khi mà mới 2 hôm trước ta đã có cảm giác ấm áp tưởng chừng như vĩnh cửu kia, dù cái ấm áp đó có phần nào muốn đẩy ta ra xa những lúc ta tiến đến quá gần...

Nỗi buồn làm ta đem những tấm hình trong vài tháng nay ra xem, và với Trí tưởng tượng bay xa, ta hãy bắt đầu cuộc vui, tuy ngắn ngủi nhưng bôi bác này:


Photobucket


Photobucket


Photobucket


Thêm một tấm hình bữa đi Dalat nào, tuy chẳng liên quan gì nhưng cũng phản ánh phần nào suy nghĩ của mình...
Photobucket

Thứ Ba, 30 tháng 12, 2008

Tin đồn (chém chém chém)

Đây là đoạn chat cách đây vài phút, do làm biếng edit, chỉ replace all tên, nên sẽ khó đọc, yêu cầu những ai mắt yếu đừng nên đọc.

----- Big Fat Liar (12/31/2008 5:37:10 PM): e
+Inkpot (12/31/2008 5:37:12 PM): ?
----- Big Fat Liar (12/31/2008 5:37:19 PM): ddang noi chien di dau do'
+Inkpot (12/31/2008 5:37:30 PM): đi đâu đâu
+Inkpot (12/31/2008 5:37:36 PM): mà mày muốn nói gì?
----- Big Fat Liar (12/31/2008 5:37:39 PM): xao ha? may
----- Big Fat Liar (12/31/2008 5:37:45 PM): may` co' po` ah`
+Inkpot (12/31/2008 5:38:02 PM): làm gì có
+Inkpot (12/31/2008 5:38:14 PM): ai nói mày thế?
----- Big Fat Liar (12/31/2008 5:38:17 PM): sax
----- Big Fat Liar (12/31/2008 5:38:24 PM): thi` tao biet'
----- Big Fat Liar (12/31/2008 5:38:25 PM): vay thoi
+Inkpot (12/31/2008 5:39:17 PM): mày căn cứ vô đâu mà biết vậy?
----- Big Fat Liar (12/31/2008 5:39:25 PM): ma` co' chu' gi`
----- Big Fat Liar (12/31/2008 5:39:27 PM): troi`
----- Big Fat Liar (12/31/2008 5:39:32 PM): giang ho` don` ko sai
+Inkpot (12/31/2008 5:39:50 PM): giang hồ nào đồn?
+Inkpot (12/31/2008 5:39:55 PM): nói tao đi
----- Big Fat Liar (12/31/2008 5:39:57 PM): ko noi'
----- Big Fat Liar (12/31/2008 5:40:07 PM): song' phai? giu~ chu~ tin' chu'
+Inkpot (12/31/2008 5:40:54 PM): tao chưa có bồ
----- Big Fat Liar (12/31/2008 5:41:02 PM): sax
----- Big Fat Liar (12/31/2008 5:41:04 PM): di chet di
+Inkpot (12/31/2008 5:41:08 PM): ai đồn thì người đó mới ko có chữ tín
----- Big Fat Liar (12/31/2008 5:41:09 PM): doc' ha? may
----- Big Fat Liar (12/31/2008 5:41:19 PM): chem' may` gio`
+Inkpot (12/31/2008 5:41:22 PM): sao mày tin người ta mà ko tin tao?
----- Big Fat Liar (12/31/2008 5:41:33 PM): nguoi` ta dong hon may`
+Inkpot (12/31/2008 5:41:45 PM): đông hơn à
+Inkpot (12/31/2008 5:41:48 PM): trời
+Inkpot (12/31/2008 5:41:56 PM): đâu ra vụ này vậy trời
----- Big Fat Liar (12/31/2008 5:42:43 PM): bsdrh
----- Big Fat Liar (12/31/2008 5:42:45 PM): ft;gu']
----- Big Fat Liar (12/31/2008 5:42:46 PM): 9
----- Big Fat Liar (12/31/2008 5:42:47 PM): ok
----- Big Fat Liar (12/31/2008 5:42:50 PM): vay di
+Inkpot (12/31/2008 5:42:59 PM): là sao nữa
+Inkpot (12/31/2008 5:43:02 PM): mày nói gì?
+Inkpot (12/31/2008 5:43:07 PM): jdisajdio
----- Big Fat Liar (12/31/2008 5:43:49 PM): ko
----- Big Fat Liar (12/31/2008 5:43:51 PM): vay di
----- Big Fat Liar (12/31/2008 5:44:01 PM): tao ve` noi' cho con bo` cu~ may` nghe
----- Big Fat Liar (12/31/2008 5:44:04 PM): thet' thoi
----- Big Fat Liar (12/31/2008 5:44:06 PM): bye
+Inkpot (12/31/2008 5:44:26 PM): sax
+Inkpot (12/31/2008 5:44:32 PM): bồ cũ tao?
+Inkpot (12/31/2008 5:44:36 PM): ai?
----- Big Fat Liar (12/31/2008 5:44:42 PM): ko noi' nhiu`
----- Big Fat Liar (12/31/2008 5:44:44 PM): tu biet' may`
+Inkpot (12/31/2008 5:44:47 PM): sax


Chắc thằng này chỉ xạo ke để chọc mình thôi. Ức thật, biết nó từ khi nó chưa đẻ, nhà gần nhau từ hồi nảo hồi nao, thế mà lâu lâu nói chuyện nó lại chọc mình thế đấy....

Nếu có ai đồn cái này thật thì chém chém.... (với điều kiện đó là Thằng-nào-đó, nếu là bạn nữ dễ thương xin tha mạng thì chắc mình sẽ tha, chỉ đòi hỏi chút bồi thường thôi )

Entry for December 30, 2008


Photobucket
Đau lòng...

Thứ Hai, 29 tháng 12, 2008

Lạnh.

->
Về đến nhà, vui khi thấy cả nhà đều khỏe, đều vui vẻ
Nhưng chẳng muốn mở laptop lên, chẳng muốn lên mạng, chẳng muốn chơi game gì nữa, chẳng muốn ai Buzz nữa.
...
Cuối cùng ta lại ngồi đây, xem blog, viết cái này, nghe nhaccuatui, chat với 3 thằng cùng lúc.
!
Cảm giác mà ta muốn có lúc này là có một người có thể vừa làm bạn, vừa làm người tình bên cạnh, và dĩ nhiên người đó là một cô gái. Ta gần như đã có được cảm giác đó, nhưng thực ra tất cả chỉ là gần giống.
?
Bạn nói đúng, ta rất hạnh phúc với gia đình, học hành, nhưng ta vẫn luôn đòi hỏi thêm. Có thể ta tham lam, nhưng ta rất thích những khi ta tham lam thế này, nó giúp ta tiến bộ về nhiều mặt.

Sự thực là ta vẫn phải gắn bó với cái máy tính này rất lâu nữa, nhưng có thể từ một người bạn 24/24, vai trò của nó sẽ giảm xuống còn là một người đồng nghiệp 10/24 thôi, và ta sẽ làm việc gì khác để bù vào thời gian chơi game của mình.

Sự thực là với cái thời khóa biểu chiều 12h30 - 17h30 và 2 buổi Vovinam sáng thứ tư và sáu 7h30 - 9h00, ta chả có thời gian nào để gặp gỡ mọi người vào giờ giấc bình thường cả.
.
.
.
Trước khi bước tiếp con đường, kẻ lang thang cô độc nhìn vào dòng nước phẳng như gương, vẫy tay với chính cái bóng của mình và nói "Bon Voyage!" , và khi kẻ lang thang quay lưng bước đi, cái bóng lên tiếng "Que Sera Sera."

Thứ Tư, 17 tháng 12, 2008

Kết quả một cuộc chat

Lâu rồi mới chat với Nam, mà hình như lần nào chat cũng vào cái giấc đầu giờ sáng này.

Nói chung thì nội dung chat cũng riêng tư, nhưng mà cái mình ngộ ra là lý do tại sao mình lại thích nhiều con gái như thế.
Mình thấy một cô gái, có thể nữ tính, mạnh mẽ, hay xinh đẹp, dễ thương gì đi nữa, mình đều nghĩ "cho cô ấy một cơ hội", cơ hội để cho mình thấy rằng, cái cảm giác, hay cái cảm xúc, hay cái gì đó đi chăng nữa mà mình chả biết là cái gì, chỉ là một thứ mà bất kỳ cô gái nào cũng có thể đem lại cho mình, hoặc chí ít thì cũng là vài cô, chứ không phải chỉ có một người mới làm cho mình có cảm giác đó, có nghĩa là, mình muốn chứng minh rằng, cái thứ đó, nó không phải tình yêu của hai nửa duy nhất dành cho nhau.

Thế thôi, mình không coi các cô gái là đồ chơi, mình tôn trọng họ, mình coi họ như người giúp mình chữa bệnh, giúp mình thoát khỏi cảm giác bị cầm tù trong chính trái tim của mình, khi mà chìa khóa, mình đã làm mất, và mình nghĩ người ta đang giữ, trong khi người ta cứ khẳng định là không.

Có thể cuối cùng, vợ mình sẽ chẳng phải là người yêu mình, vì mình làm gì có người yêu, chỉ đơn giản là một cô gái, có thể là em họ một người bạn, có thể là con gái bạn mẹ mình, có thể là một người mất phương hướng như mình, hoặc có thể là không ai cả, chỉ đơn giản vì như mình vừa trả lời câu hỏi của Nam "tình yêu là gì?": "Tình yêu là một giấc mơ, mà với tôi, nó không trở thành sự thật, đơn giản là tan biến khi tôi tỉnh giấc".

Nam nói rằng khi người ta lớn hơn, sâu sắc hơn, người ta sẽ nghĩ đến người khác nhiều hơn, và có thể, mình sẽ quên giấc mơ kia đi, để có thể vui vẻ với cô gái đã chịu làm vợ mình, có thể cô ấy sẽ hạnh phúc, có thể cô ấy yêu mình, có thể ít nhất thì giấc mơ cũng không từ bỏ mình hoàn toàn, nó cũng trở thành sự thật, nhưng là với người bạn đời của mình. Chỉ mong lúc đó mình có đủ can đảm, có đủ quyết tâm để có thể, ít nhất, không làm cô ấy buồn, vì mình biết rằng khi một người bạn của mình hoặc mẹ mình giới thiệu cho mình một cô gái, cô ấy sẽ là một cô gái tốt, dịu dàng, có thể xinh đẹp, vì những người thật sự quan tâm tới mình, chẳng bao giờ làm mình thất vọng cả.

Thế thì cuối cùng, giấc mơ này sẽ đi đến đâu, nếu nó không thành sự thật, liệu một khi nó ra đi rồi, nó còn trở lại ám ảnh ta không, khi mà thế giới này thực sự nhỏ bé, và chẳng có bao nhiêu người làm cho ta phải quay đầu ngoái lại. Nhưng ta có thể quay đầu ngoái lại không, khi mà trên ngón tay ta, lời thề chung thủy lấp lánh.

Thứ Hai, 15 tháng 12, 2008

Hễ đi là đến ư? (cười nhếch mép) Đến đâu cơ chứ?

"Mày sao vậy?"

Chỉ một câu hỏi đó của Vũ mà mình như tỉnh giấc.

Vũ luôn xuất hiện bên mình, dù ở lớp hay trên mạng, và luôn làm mình shock với những status thật là "bác học":

. "Con người, thì không nên yêu bằng tình yêu của thần thánh" (cũng là lời khuyên Vũ dành cho mình)
. "Con người, nếu ở trong một căn phòng kín quá lâu, thì sẽ đồng hóa với căn phòng đó và trở thành một thứ đồ vật"
. "Tôi chợt hiểu ra rằng nỗi buồn là một phần trong cái vũ trụ của tôi, và nó không phải là một bệnh lý cần phải loại bỏ"

Vũ nói mình "Khi mày nói ra điều đó, mày ít nhiều đã đặt hy vọng vô câu nói đó rồi", cả hai nhìn qua Tuân đang mua súng M4 giảm thanh trong màn cs_italy, rồi Vũ tiếp "Mà mày hy vọng càng nhiều thì càng thất vọng, nên từ lâu rồi, tao ít bao giờ hy vọng cái gì nhiều quá". Tôi nói "Hy vọng càng nhiều thì càng thất vọng, tao gọi đó là tuyệt vọng", rồi tôi nhìn Tuân ôm mặt, đập bàn khi ăn một cú headshot của Trương, Tuân đã tuyệt vọng.

Tâm trạng chán nản là một liều thuốc độc, nó ăn mòn tâm hồn cho tới khi tâm trạng còn lại là vô cảm (nếu người ta còn sống tới lúc đó)
->Đây là kết luận của mình.

Nhưng niềm vui nào cũng có kết thúc, và nếu niềm vui của tôi kết thúc khi niềm vui của mọi người còn, nó sẽ tách tôi ra khỏi đám đông. Đó là kết thúc của một ngày rất vui vẻ bên cô gái ấy, là khi cả hai nằm trên giường và cô ấy đề nghị mình ở lại, nhưng hơi ấm từ cơ thể cô ấy không thể làm nóng chảy cánh cửa sắt nơi trái tim mình- nó đã đóng lại trước cô ấy đề bảo vệ hình ảnh bên trong. Đêm đó mình đã về nhà vào lúc 12h đêm; trời đêm rất lạnh nhưng trái tim mình sưởi ấm cả cơ thể, nó bảo rằng "Anh đã làm đúng".

Và dù có thế nào đi nữa, nhưng cái ham muốn của một thằng con trai trong mình vẫn còn quá yếu đuối trước sức mạnh của trái tim nhỏ bé đáng thương- trái tim đã phải ngừng đập không biết bao nhiêu lần chỉ vì một người con gái.

Trong một căn nhà, chỉ có 2 cơ thể ngồi cạnh nhau, mùi hương từ cơ thể kia quyến rũ mình và mình lấn tới, cô gái không kháng cự; nhớ đến những lời nói bóng gió của cô gái, mình lại có thêm can đảm lấn tới, nhắm mắt lại... Nhưng khi môi mình gần chạm môi cô ấy, mình mở mắt ra, thời gian bỗng dừng lại và biết bao ký ức tràn về- hình ảnh một cô gái khác, không đến từ khối óc, mà đến từ con tim đang cố gắng tự vệ trước sắc đẹp của cô gái trước mặt mình. Mình dừng lại, và cả hai lại tiếp tục nói chuyện như chưa có gì, vì cô gái cũng hiểu điều gì vừa xảy ra, không có gì lạ cả.

Những sự việc đó đã xảy ra, nhưng sau tất cả, đến giờ, mình vẫn luôn tự hỏi "liệu trái tim nhỏ bé này có ngu ngốc không, và liệu cô gái mà nó luôn nhớ đến kia, có thật sự là dành cho nó?". Nhưng dù có hỏi cỡ nào đi chăng nữa, không câu trả lời nào làm nó thỏa mãn, trái tim đó đã mù và điếc.

"Đó chỉ là sự mù quáng"- câu trả lời này, từ chính cô gái cũng không làm cho trái tim kia ngừng nhớ đến cô giây phút nào, kể cả cái đầu của mình cũng không thể tin được trái tim kia lại "cứng đầu" đến thế.

"Càng thân thì con gái càng sợ mất bạn nên không dám tiến tới"- buồn cười.... hoặc cũng có thể đúng, chả biết được, nhưng cũng chả quan tâm, nói chung mình với cô gái đó cũng đâu có thân lắm đâu, đâu có như cái mà bọn bạn mình gọi là "hội tỷ muội".

Bây giờ mình làm gì? Theo kế hoạch thì một số thành viên cốt lõi của "Xóm Đĩ" (tên cũ của Ổ Đĩ), họ sẽ giới thiệu một số em xinh như mộng, điện nước đầy đủ cho mình, bảo đảm tiêu chuẩn "một ngày chạm hàng ngỡ như một giây"

Chỉ mong là các cuộc gặp không kết thúc trong thất bại.

Thứ Năm, 11 tháng 12, 2008

Thích ánh đèn và ghét đau khổ

Ánh đèn sân khấu thật là thu hút, dù cho cái nhìn của khán giả luôn khiến mình lo, và cái giúp mình bớt lo là kịch bản tốt, đạo diễn giỏi, tập nhiều, diễn viên ăn ý.
Nào giờ, theo mình nhớ thì mình đã diễn 4 lần, 1 lần làm vai chính (cấp lớp 425, ĐH FPT), và không có lần nào vai diễn của mình trong sáng cả, nhưng cũng không để lại ấn tượng xấu (mừng).
Mình không thích CLB Văn Nghệ của ĐH FPT, vì mình không tin trong cái CLB đó có 1 tác giả hay, đạo diễn giỏi, diễn viên ăn ý. Mình tin là trường mình có những người này, nhưng họ cũng đang nằm im quan sát, nên mình cũng không thích ra mặt, vì những người đăng ký CLB có vẻ ham vui hơn là yêu nghệ thuật, yêu ánh đèn, hay là yêu tiếng cười khán giả, một số trong bọn họ có lẽ chỉ thích hát karaoke hoặc thích chơi nổi, sẽ tiếc cho ai có tâm huyết gia nhập CLB vào lúc này.

Viết báo? Ý tưởng không tồi, mình đã tham gia 1 buổi, anh ấy dạy với phong cách chuyên nghiệp, các ví dụ tuy thật khó chịu (như anh nói lớp 425 bị cháy, và bọn level 2 cứ hỏi có mấy thằng chết) nhưng chúng giúp mình hiểu rất nhiều về cách viết tin, và mình ngạc nhiên vì tại sao anh ấy có thể chuyên nghiệp như thế, anh ấy đâu phải từ tòa báo ra, mặc dù anh từ ban truyền thông tập đoàn thì phải.
Nhưng CLB cũng không thể giữ chân mình được khi trong câu lạc bộ có nhiều khuôn mặt mà theo mình thấy, và theo những câu hỏi họ đặt ra cho anh, họ hoàn toàn không nghiêm túc khi tham gia vào CLB Báo Chí. Nơi này đã trở nên quá xô bồ, khó có thể trở thành chuyên nghiệp, và mình cũng chả tâm huyết đến thế với cái nghiệp làm báo này, khi đơn giản những gì mình thích viết, đơn giản là viết cho mình đọc- viết blog: luôn tuồn, không đặt nặng lỗi chính tả, ý kiến chủ quan, etc. Nói chung là báo chí không phải ước mơ của mình.

Manga, Anime? Chưa bao giờ mình nghĩ rằng manga hay đến thế, không khô khan, không xa lạ, những suy nghĩ, hoàn cảnh đó, có thể không xảy ra với mình, nhưng lại rất thân quen, làm mình xúc động, suy nghĩ.
Không quá cao xa, lãng mạn như tiểu thuyết tình cảm, nhưng bộ manga mình đang đọc, bị bạn mình chê là "Comedy viết không ra gì", mình lại thấy nó là Truyện Tình Cảm, và diễn biến (diễn tiến?) tâm trạng của nhân vật, phần nào giống mình, mình thấy bản thân trong đó, và càng đọc, mình càng buồn vì các nhân vật đã quá gần gũi với nhau, và tạo thành một đám đông chen chúc, trong khi lẽ ra chỉ có hai người.

Mình không thích đọc nữa, chỉ thích quên hết đi, nhưng tất cả những game mình chơi, những phim, truyện mình coi, tất cả, đều ảnh hưởng đến mình, càng chơi, mình càng có cảm giác mình giống một nhân vật chính; càng xem, mình càng thấy mình giống một nhân vật nào đó. Có lẽ mình rất dễ bị thu hút, ám ảnh bởi con gái và các truyện, phim, game mình coi, chơi.

"Nothing is true, everything is permitted"

Câu này giải thích sao cho đúng? Chẳng lẽ bảo là muốn làm gì thì làm? Thế thì mình làm gì giờ?
Mình thích làm nhiều thứ lắm, nhưng mình sợ làm người khác tổn thương, và không thích cảm giác tội lỗi.

Ngày hôm qua

...
V: Mày làm trò gì thế? Nhảy popping với con chuột à? Hồi trưa mày uống nhiều Ovaltine lắm đúng không?
Me: Ờ.
V: Ý! (liếc sang phải, giật lông mày gian xảo)
Me: (liếc sang phía đó, vẫn popping với con chuột) Ờ.
V: Mày thấy ai đó không?
Me: Thấy. Áo Hồng thôi mà.
V: Sao mày moonwalk qua bên đó rồi, nhìn trộm người ta hả?
Me: Áo Hồng đang ngồi nói chuyện với mấy nhân viên hành chánh, mặt không vui lắm.
V: Mẹ. Tao có hỏi mày nó đang làm gì đâu. Qua đây, thằng N đi đái xong rồi, chuẩn bị ngồi ngoài giữ backpack nhe em!
N: Đái xong khỏe quá. (hai tay nắm cổ áo lạnh, vung vung qua lại)
Mr D: Rồi mấy em vô đi. (ló đầu ra khỏi phòng) Ủa, không đem backpack theo vô phòng à?
V: Anh khỏi lo, có cu li ngồi ngoài giữ rồi. (cười gian xảo)
Mr D: Vô luôn em? (nhìn mình)
Me: Hehe, vô liền. (tay xách 3 cái backpack với laoptop bên trong)
...

...
B: Ê bây. Có thằng M ở dưới hông?
Me: Đây nè, nó đang đi dưới mày nè.
B: Kêu nó lên đây coi.
Me: M! Mày ló đầu ra, thằng B nói gì mày kìa.
B: Ê ku, mày bị cấm thi rồi kìa!
M: Hả? Thiệt hông mạy?!
B: Mày lên đây mà coi.
Me: (nói với M) Có khi nào nó trả thù vụ bữa mày giả cán bộ trường gọi lại nhà nó hông?
M: Chả biết nữa, lên coi đi.
(30s sau)
V: Thằng M bị cấm thi thiệt rồi.
Me: ...
V: Ê Tây, bạn Áo Hồng của mày cũng bị banned luôn nè.
Me: Ừm.
N: Con gái gì mà nghỉ tới 38% lận mạy.
V: Nó vô đây có học hành gì đâu, nó đi theo thằng bồ nó mà.
Me: ...
...

Thứ Ba, 9 tháng 12, 2008

Dejavu

Những giấc mơ ngớ ngẩn trở thành sự thật, và khi cái cảnh đó diễn ra trước mắt, ta mới nhớ ra rằng ta đã từng mơ thấy nó...

Làm sao mình có thể tưởng tượng ra cảnh mình ngồi trong một căn phòng nhỏ, trên một cái ghế lãnh đạo, cạnh một cái bàn bầu dục, bên trái mình có một thằng cắt tóc ngu như em trai thằng điểm danh, cứ trả lời những câu hỏi vớ vẩn...

Nhưng khi câu hỏi được nêu lên "Cái bảng hồi nãy hả em?", lập tức mình nhớ ra câu này khớp với cảnh này, và tất cả mọi thứ diễn ra trong 1 phút sau đó cứ như 1 đoạn phim nhàm chán mà mình đã từng coi 1 lần rất lâu rồi, và dĩ nhiên, chả thèm để ý...

Dejavu, tại sao lại nhảm nhí vậy chứ, đơn giản chỉ là mình đã chấp nhận lời đề nghị "vô luôn em" của Mr Duyên...

Có khi nào mình mơ thấy một giấc mơ nhảm nhí rằng mình ngồi bên cạnh một cô gái trước một người phụ nữ tươi cười, cứ huyên thuyên về những điều mình chả quan tâm, và bên cạnh mình là một cô gái trạc tuổi lắng nghe, gật gù, cười hạnh phúc, và bỗng có một tiếng va đập lớn ngoài đường...

Mình không muốn mắc phải những sai lầm ngớ ngẩn nữa, vì hầu hết Dejavu của mình có vẻ đều không có kết thúc tốt lắm, ít nhất là mình nghĩ thế.


Thứ Hai, 8 tháng 12, 2008

Bị giã gạo, tốt và xấu

Lưu ý là ở đây chỉ nói về trường hợp bị bọn bạn tốt xử, giống như hôm cao điểm nhất Mid-term test.

.Xấu: đau, nhàu áo quần
.Tốt: mình phải có gì đó rất hay ho ngoài sức tưởng tượng, làm bọn bạn tức

Mới xem To love Ru tới đoạn Lala (nói dễ hiểu là nhân vật nữ, đẹp) cầm cơm vào trường cho Rito (nói dễ hiểu là nhân vật nam ngốc, nhát gái) và Lala tự xưng là vợ Rito, thế là....

Photobucket
(nguồn: vnsharing, share all we have, except girlfriend and wife and BMW and etc.)

Mình cũng ngốc và nhát gái lắm đấy, có ai chịu làm vợ của mình không?

Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2008

Tại sao lại không vui

"Tri túc tiện túc, đãi túc hà thời túc"

Nguyễn Công Trứ đã dạy thế, mình cũng nghe theo, cũng tự thỏa mãn, tự biết đủ. Nói chung hiện tại về tiền bạc, xe cộ, sức khỏe và nhiều thứ khác, mình đều đã thấy đủ.

Thiếu cái gì mà mình lại khó chịu vậy?

Thiếu những cái mình đã nghĩ là của mình mà mình lại ko giữ được, trong đó có chiếc xe thân yêu mà nhà ko cho đem theo, và một "thứ" khác mình nghĩ mình có nhưng chắc là mình ko có rồi.

Vậy thì từ giờ, những "thứ" gì mình không có thì mình không đề cao hơn những "thứ" khác nữa, và bắt đầu so sánh tất cả lại từ đầu để chọn ra cái thích hợp nhất.

Ví dụ: xe hơi.

Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2008

Bắt chước liền :D

Mới chép được mấy tấm hình, giờ bắt chước bạn, mình đem ra khoe

Photobucket
(Để luôn cái kyolo cho người ta biết mình gà)


Photobucket
Kìa, kẻ thù chạy SH

Photobucket


Photobucket
Cười đi em, có 6km hà!

Photobucket
Odifu, lúc chụp hình tui đang nghĩ "mình có linh cảm tấm này sẽ xấu dã man!"

IMG_5058.jpg picture by inkpotvn
Trận kéo co duy nhất phòng 54 thua (bán kết), lý do người cần để kéo thắng ko cho kéo, kẻ ko có sức lại đòi kéo, may mà tới trận tranh giải ba người cần để thắng đã vào kéo :D

Entry for December 05, 2008

Cách đây năm hay mừoi ngày gì đó, mình có cảm giác mình quên điều gì đó rất quan trọng, nhưng dĩ nhiên, mình đã quên thì không thể nhớ ra được.

Hôm nay, khi ngồi trên xe tốc hành về nhà, ngó ra ruộng lúa chìm trong bóng tối, mình lại có cảm giác quên điều gì đó rất quan trọng...