Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2009

Sáng mùng 5

Photobucket

Sáng mùng năm chưa ai online, mặc dù mùng 1 đường như kiến (đi coi pháo bông về). Còn có vài thằng coi pháo bông chưa đã, lấy pháo sáng ra bắn nữa (không có hình).

Photobucket

Hôm qua họp lớp Lý, mình đi trễ nên không vào thăm thầy Hùng. Tới nhà cô Huệ thì tụi nó toàn Tiến Lên, Bầu Cua, rủ bạn đi dạo cho đỡ buồn ngủ (bạn cũng bảo bạn buồn ngủ ý) bạn lại nói là nắng, không đi. Thế là trốn về nhà ngủ, dặn thằng Nhân có gì vui kêu qua, nhưng mà nó chả kêu, chắc cũng đánh bài chán rồi về thôi (Có tay cờ bạc lớp Lý nào đọc được mấy dòng này không? )

Tết năm nay cũng có cái vui, như mùng 3 Tết chạy vòng vòng Thủ Dầu Một, cảm thấy Thị Xã ít BK (do doanh nghiệp cắt giảm lao động) thật là vui . Cảm giác chạy xe giữa quê nhà, ghé các nơi hồi nhỏ mẹ mình hay vô, thấy gần gũi. Bình Dương giàu nhưng không xô bồ như Sài Gòn.

Những người bạn gái của tui

Trong các cô gái mình quen, có 2 cô mình phục nhất. Cô đầu tiên là bạn Nhân Văn, lúc nào nhớ tới bạn, trong đầu mình lại hiện lên hình ảnh một cô gái dễ thương, tươi cười, nữ tính vừa phải. Khi mình ở bên cô gái ấy, tất cả ưu phiền của mình đều biến mất, chỉ còn 2 cái, 1 là chưa có bạn gái, 2 là sao mình với.... (tự biết). Cái mình thấy có lỗi nhất với bạn là mình có vẻ than vãn nhiều quá, trong khi bạn lại chẳng thèm nói gì cho mình nghe, nên mình chẳng biết gì nhiều về bạn. Thậm chí tên bạn có chữ "Thị" không mình còn không chắc, chỉ biết là hình như khai sinh có, nhưng bạn lại không thích thì phải.

Cô thứ hai là bạn Y Dược, dù không gặp nhau cả 9 tháng, nhưng đêm hai đứa gặp lại nhau, có cảm giác như hai đứa chưa từng rời xa, vẫn ngồi cạnh nhau, vẫn nói cười, vẫn dựa vào nhau như cặp tình nhân (), còn hỏi nhau là "tới khi nào chúng mình gặp nhau mà không phải hai mình mà là bốn mình nhỉ". Lúc mình nhớ tới bạn này, cũng là một cô gái hay cười, cũng thường khóc, khác chỗ là hai đứa có tâm sự nhau nhiều hơn là với bạn kể trên, nhưng mà thường chỉ khi hai đứa ở riêng với nhau thôi

Còn một bạn nữa mình cũng khâm phục lắm, cũng thân (bạn này quen ai chắc cũng thân), mà tiếc là lâu rồi chưa gặp, không biết bây giờ bạn còn vui vẻ, vô tư, vừa cần mẫn vừa làm biếng như xưa không

Dĩ nhiên bạn (mà là con) gái của mình còn nhiều lắm, nhưng mà nổi bật nhất là 2 cô trên, còn cô thứ ba thì lâu rồi không gặp cũng thắc mắc không biết ra sao, nhưng mà mình thích thắc mắc thế đó, chứ vác mặt một mình qua nhà con gái người ta thì mình cũng không dám.

Dù gì cũng còn chút Tết, mai nhà mình đang nở rất nhiều, nên mình chúc ai đang đọc sức khỏe, niềm vui, hạnh phúc, luôn lựa chọn đúng (thi trắc nghiệm cần lắm).

Thứ Sáu, 23 tháng 1, 2009

Entry for January 23, 2009

Hôm nay là sinh nhật Danh, chúc mừng bạn đã thêm 1 tuổi, cố chờ 1 năm nữa là lấy vợ được rồi

Đong à? Mày nói người ta đong tao à Núi? buồn cười.

Hôm nay lại té xe, mình hên thật , lúc nào cũng té gần nhà cả, mà toàn lúc chạy chậm, chứ mà té trên quốc lộ thì...

Nghe bạn nói gì mà "nhìn thằng Tú nó vậy thôi chứ ai biết được ngày mai nó có bồ thì sao", sao mà run ghê, chưa chơi hết đống game, chưa muốn bị xiềng xích

Nhìn thằng kia con trai mà thấy thật là kinh dị, chắc nó bị bệnh rồi, Transvestism hay cái gì đó đại loại thế.

Đi chơi game nào, mai còn một số việc cần làm.

Đã tìm được DotNetKey, bộ gõ tiếng Việt cho Windows 64 bit

Chủ Nhật, 18 tháng 1, 2009

Đua, già, nghĩ vớ vẩn, đừng đọc.

Cô bán kem nhìn mình cười khi mình mua 5 cây Vani sôcôla, có lẽ tại hôm qua mình mới mua 3 cây vani sôcôla với 1 cây sầu riêng, hoặc có thể cô cười vì hôm qua mình không ăn một mình.
Mình vẫn chưa thể hiểu tại sao 1 chiếc xì po 2 thì lại không không nhanh bằng chiếc wave alpha, trong khi chiếc Viva 110 lại nhanh hơn thấy rõ, và tại sao mình lại cứ phải chạy hết ga (nghĩa đen) suốt cả 40 km (không liên tục).
Mình nghĩ vớ vẩn nhiều quá, có lẽ mình nên tận hưởng khoảng thời gian này của đời mình và làm nhiều điều có ích hơn là nằm ngủ và lâu lâu lại nghĩ lung tung.
Có một điều tích cực hơn thấy rõ là có vẻ mình đã không còn trống rỗng nữa, mình đã phần nào thay thế sự trống rỗng bằng sự điên khùng khi lái xe.
Một cái áo có thể làm tôi ấm, nhưng chỉ khi tôi còn mặc nó, còn bạn, bạn có thể làm tôi ấm, kể cả khi cả hai đã tạm biệt nhau.
Có thể tới một ngày nào đó, tôi sẽ không còn vô tư như bây giờ nữa, nhưng tôi của bây giờ, tôi không quan tâm lắm, vì tôi chẳng bao giờ cô đơn nữa, khi tôi nhận ra rằng tôi còn có gia đình, bè bạn, xe, laptop, và bất cứ nơi nào có đường nhựa, xăng, điện, sóng điện thoại, internet tốc độ cao, tiền, nước uống, thức ăn, không khí và tôi còn biết đường về, thì ở nơi đó, tôi không cô đơn, tôi không buồn.

Thứ Năm, 15 tháng 1, 2009

Như ta đã bỏ qua điều gì đó

Sống như ngày mai ta sẽ chết ư?

Hôm nay, rất lâu sau khi ta bỏ game bắn súng online, cũng có nghĩa là bỏ luôn giấc mộng được người khác khâm phục trong các trận đấu súng, khi mà bọn trâu bò kia lợi dụng 1 tháng ta quân sự để lên tay như hổ báo. Hôm nay ta đã tải lại game, vào room bắn, không ngờ lại có 1 thằng cầu xin mình vào clan của nó, nhưng ta không thể, đơn giản là ta không muốn dính líu với những con người này nữa, ta bắn với họ, chỉ như bắn với những trí thông minh nhân tạo, ta đã bỏ hẳn giấc mơ xưa, mặc dù bây giờ mọi điều kiện ta đều có: máy mạnh, mạng mạnh, gần thành phố, có thời gian rảnh một buổi,...

Ta đã bỏ giấc mơ, ngay khi ta có điều kiện nhất để thể có được nó.

Có khi nào, với những thứ khác mà ta hằng mơ ước, ta có thể bỏ đi dễ dàng thế? Có thể nào những thứ làm ta khao khát, mong muốn sở hữu có thể trở nên vô nghĩa chỉ sau phút chốc xa cách, một chút bực bội, một tí chán nản. (Để rổi sau đó, ta không ngoái lại nhìn ngay cả khi ta đã có thể nắm lấy nó, sở hữu nó)

Thế thì khi nào ta sẽ thỏa mãn?

Tại sao bên trong một trái tim nóng lại là một dòng máu lạnh.
Tại sao phía sau những suy nghĩ bộp chộp lại là quyết định quyết đoán tới mức độc đoán.
Tại sao tất cả những cố gắng để vươn tới đỉnh cao đều biến đỉnh cao đó thành vô giá trị.

Có khi nào ta sẽ chết không nhắm mắt, vì trong giây phút cuối cùng, ta nhớ ra rằng "ta đã bỏ qua một điều rất quan trọng".

Thứ Ba, 13 tháng 1, 2009

Entry for January 13, 2009

Số con rệp, laptop sửa xong thì tới xe bể bánh, xe vá xong thì tới nhão sên, vài bữa nữa về nhà thay sên xong lại tới đứt quai balo cho coi, và lại xách balo đi bảo hành (tới 8 xị chứ có rẻ đâu)

Trong rủi có may, may mà HP có Service Center ở MR, may mà Sakos bảo hành 1 năm.

Bực nhất hôm nay là ko giải tỏa được thắc mắc về 1 thằng nào đó tên Trung TT nào đó có 1 cái Yahoo ID đúng kinh dị, hỏi nó đặt tên vậy là sao, nó nói đặt theo tên bạn gái nó, đúng kinh dị! >.< Tiếc là nó ko trả lời nữa nên ko biết nó là Bình Dương hay Tây Ninh hay SG (thằng send list là 1 fan Bình Dương của Britney Spears).

Khi còn chưa tìm được câu trả lời, mình lại đem những cái tên mình nghĩ tới cho vào ngoặc kép, bỏ vào Google. Kỳ cục là phần tìm hình ảnh, tên mình lại ra hình Mai Phương Thúy, bấm vào thì ra là có 1 ông Lê Quang Tú người mẫu phát biểu @.@

Tên người thân mình và mình thì khỏi nói cũng biết trùng kinh dị (ac ac), tên mình thì từ giám đốc đến người mẫu, từ du côn đến giết người đều có. Chỉ có tên của bạn kia là thấy rỏ sự khác biệt, hồi khoảng 1 năm trước search chả thể nào ra, giờ thì ra được mấy kết quả, mà toàn đúng người (hay thật), chỉ có phần hình ảnh là chưa có.

Hết tuần này là về rồi, cắm trại mình sẽ vô chơi với bạn và mấy em nhỏ, để Tết nếu kẹt cũng ko ai trách mình chưa thăm trường.

Có vẻ như mình không cần xe Honda nữa, khi mà laptop đã sửa xong, tháng 2 này FPT Telecom cũng mở chỗ thu phí internet ở 183 Quang Trung rồi, tuy bên Gò Té nhưng đi xe đạp cũng được. Giờ chả cần vô Sài Gòn chi nữa, cứ loanh quanh Quận 12 thì cần gì Honda, trừ phi xăng xuống 5k/lít.

Đã hoàn thành 1 số việc sau với xe:
  • Vào 1 cái ktx thăm bạn (Y Dược)
  • Kiếm ra Saigon ICT Plaza (ngay kế Thành Nhân, pó chiếu là đi Thành Nhân hoài ko thấy)
  • Sửa laptop
  • Đi chơi với Danh
  • Biết được bệnh viện 115 nằm đâu (số 115 Sư Vạn Hạnh, dĩ nhiên)
Ơ hơ, chán quá, sao ông thầy lại dạy như shit thế này!!!

Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2009

1 ngày đi dạo....

"Ơ, dm, mày lái xe cứ như shit ấy, thấy ghê quá, đưa đây tao lái nào!!!!"
Thằng bạn nạt mình, khi mình chở nó bằng xe mình sáng nay, luồn lách giữa phố đông.
...
Chiều, uống sinh tố với mấy bạn nữ (bạn thằng kia) xong, buồn ngủ, nhưng mình vẫn giành lái xe - "Lái là tao tỉnh ấy mà.", vì dù sao cũng là xe mình. Và thật là kinh dị, giờ mình chả nhớ hồi chiều mình đi đường nào về nhà thằng kia, chỉ nhớ là nó nói cái gì mà "Mấy thằng Bình Dương chạy xe thấy ghét quá!" , ngoài ra không chê gì cả. Khi về đến nhà nó, nó còn kể gì mà đi xe khách, tới quá trời sớm so với bình thường, và lơ xe nói cái gì mà tài xế buồn ngủ...

Chắc là lúc buồn ngủ mình lái kinh lắm, nhưng chả biết được, chỉ nhớ là khi tỉnh mình lái xe khá dở, trừ phi đó là đường trường TN-Củ Chi .

Kết luận:
  1. Tay lái cần tập luyện thêm, tay ga tạm, vào số tạm, thắng hơi quá mức cần thiết. Khi chở bạn gái, nhớ quay ra sau thường xuyên, coi chừng bạn ấy nhảy xuống lúc nào ko hay
  2. Thành Nhân khá là đông người mua và người xem.
  3. Hợp Nhất (Saigon ICT Plaza) khá là rầu.
  4. Showroom Sony đứng gian ngoài coi máy T500 với H50 thôi, vào sau chả có gì hay ho.
  5. Balo Sakos Lamborghini đỏ của mình vẫn là VIP nhất trong đám hàng VN, yêu cầu ko so sánh với Targus xịn, Samsonite xịn, *.xịn
  6. Cái iCenter bự nhất, chuyên Apple, tuy ko có ai nhưng 2 bà chị khá dễ thương, dáng xinh, nói chung khi buồn, mấy thằng nhà gần đó chắc cũng có qua la liếm 2 bà này, nhưng nói chung lớn tuổi quá (Không có bày đặt chê khen!!!)
  7. Quán cơm gà gần nhà Danh nên gỡ tấm kiếng bự trên lầu đi, mấy người nhân viên cứ soi gương mãi, họ tự thấy họ đẹp rồi họ chảnh với khách hàng, nhất là bà vừa đi vừa khoe hàng lộ liễu ấy.
  8. Bà chị nhân viên Kinh Đô Barkery gần ĐH Kinh Tế gần nhà Danh (chả nhớ tên đường) cần tiếp xúc nhiều hơn với xã hội- làm gì nhìn em mà chị cứ như sợ em xơi tái chị thế, em không có hứng với mấy bà chị đâu mà, lo làm gì cho nó mau già!
  9. Nói chung lên Minh Râu, dạo vòng vòng, chưa thấy gái nào xinh như chị mình nói, chắc phải qua miền Tây mở mang tầm nhìn với các cô "trông có duyên, có vẻ hiền"
  10. Có một số gái nhìn mãi không chán.
  11. Trong khi đó, chui vào Hoa Sen cơ sở 3, KTX Y Dược, căn tin Kinh Tế, nhìn đỏ cả mắt, không thấy gái nào đẹp hơn mấy bé trường chuyên . Phải lấy laptop sớm để thứ bảy còn về, chui vào hội trại xem còn ai nhớ mình không.
  12. À còn nữa, nhắc tới laptop, có vẻ như rồi đây, tất cả đám bạn mình, dù học trường nào cũng sẽ mua laptop. Mình và Danh đang dụ dỗ một bạn nữ mua cái máy màn hình cảm ứng xoay xoay xếp xếp "Nó nhỏ gọn, nhẹ nhàng, đủ mạnh, tiện vừa nằm vừa đọc tài liệu, mở ra thì đánh máy..." (Danh mê lắm, mình thì chỉ khoái mấy cái thay máy bàn, mạnh, thật mạnh).
  13. Kết luận cuối là buồn ngủ quá, chả có kết luận nào nữa, chỉ biết là mình có cảm giác là lạ là mình sắp không còn than về sự cô đơn nữa, nhưng chả biết như thế nào .

Thứ Năm, 1 tháng 1, 2009

Entry for January 01, 2009- Cảm ơn ^^

Năm mới đã đến, dù chả có gì vui đặc biệt, nhưng thực ra thì trong năm qua mình đã có chút ít thay đổi, có thể nói là theo hướng tích cực:

  • Có bằng lái và xe biển số Bình Dương (cảm ơn Dì và Dượng nhiều nhiều nhiều)
  • Có laptop
  • Có hội mới- Odi

Được là thành viên Odi có thể nói là may mắn, vì Odi gồm toàn bọn online suốt ngày và nhờ thế, mình cũng ít thấy cô đơn hơn, vì nói chung Odi 25 (nhóm nhỏ của Odi) gồm toàn những thằng cô đơn chưa bạn gái (chưa chính thức thôi, thực ra chỉ có mình chưa có bồ)

Đi với Odi, mình mới hiểu tại sao cô giáo người Phi hỏi mình "Cô nghe chồng cô nói thanh niên VN bây giờ thích nhiều thứ khác hơn là cưới vợ". Dĩ nhiên là vậy rồi, giữa một cô gái khó đoán, nhiều lúc thiếu máu não, nửa tỉnh nửa mơ, đổi ý xoành xoạch với 1 đám con trai thông minh, thẳng thắn, chém gió suốt ngày thì đám con trai vui hơn rồi.

Em họ mình cũng sắp hết 3 năm đi Nhật, hoàn cảnh gia đình nó trước khi đi phải nói là rất tội , nhưng với sự cần cù, trung thực của nó, chỉ 1 năm thôi là nhà nó khá lên hẳn, mặc dù nó không hề học Đại Học. Sau 3 năm này, có khả năng sẽ là 3 năm tiếp hoặc là được giới thiệu về 1 công ty Nhật ở VN.

Vậy còn mình? Mình học ĐH tốn kém vậy liệu có hoàn vốn ko? Má nói thà đi xa làm việc vài năm rồi về còn hơn cứ ở VN không biết khi nào khá nổi, về rồi lúc đó có chút tiền phục dưỡng ba má.

Đi nước ngoài thì mình có vài điều hơi lo:
  • Trình độ của mình
  • Thái độ của chủ (không đáng lo lắm má nói thái độ Tư Bản khá hợp với mình, vì má làm cho Pháp 13 năm rồi)
  • Sức khỏe ba má
  • Quá tuối lấy vợ

Nhưng nói chung cái cuối cùng cũng chả đáng lo vì mình biết rằng ngoài kia ít nhất có một người nhớ mình, có ấn tượng tốt với mình (cảm ơn cô giáo tiếng Anh nhiều nhiều). Cái may mắn nhất là cô ấy cũng chính là người mình có ấn tượng tốt ngay từ cái nhìn đầu tiên, và với cái quan hệ dây mơ rễ má tùm lum tà la giữa mình và cô ấy, chuyện liên lạc với nhau là điều quá dễ

Được học FPT, mình phải cảm ơn ba má, và không thể quên được một người là bạn Phụng, vì đã rủ mình đi thi FPT. Và nhắc tới FPT thì phải cảm ơn Odi, lý do khỏi cần phải nói ra chi.

Cuối cùng xin cảm ơn 2 cô gái, một ở Dalat và một ở Tây Ninh, vì đã tô thêm màu đỏ cho tuần lễ cuối năm vừa qua của mình, khi mà một người đeo balo đỏ và bận áo mưa đỏ của mình, một người đội nón bảo hiểm đỏ của mình quý hai bạn lắm.