Thứ Ba, 28 tháng 4, 2009

Ngọc, Kim Cương. Tôi là thợ mỏ, tôi là thợ kim hoàn

Khi nghĩ đến ngọc trai, bạn nghĩ đến dây chuyền, nhẫn hay con trai?

Khi nghĩ đến kim cương, bạn nghĩ đến kim cương trong đá hay trong tiệm trang sức?

Tôi, tôi thích cái cảm giác tìm ra 1 viên ngọc, hay một viên kim cương chưa ai biết giá trị, khi mà mọi người đều nói: "con nhỏ đó xấu wắc" thì tôi lại thấy một người đẹp tiềm năng.

Cái ngu ngốc của tôi là tôi hay quên, và hay bị quyến rũ bởi những viên đá ít thô hơn. Và một khi tôi đã quên, tôi chỉ nhớ ra khi có ai đó chế tác viên đá này, hay là viên đá tự chui khỏi mặt đất (chắc đây là Narnia thời khai thiên lập địa).

Có khi viên ngọc không muốn ra khỏi con trai, không phải vì không muốn ra, mà vì không muốn người lấy ra là tôi.

Có khi một viên đá có vẻ đẹp nhưng khi nhìn vào trong, các màu sắc quá nhiều, gây nên mâu thuẫn làm tôi chói mắt, tôi khó có thể chấp nhận, hay ít nhất là hiện tại chưa thể chấp nhận, tôi ném viên đá vào chỗ cũ, có thể sau này tôi sẽ trở lại, có thể tôi sẽ quên, hoặc là có người khác sẽ chấp nhận viên đá.

Đã có lần tôi thấy một chiếc nhẫn rất đẹp, giống như chiếc nhẫn tôi từng nhìn thấy- một chiếc nhận miền Tây với âm vang trong trẻo, nhưng thực ra viên đá trên chiếc nhẫn này, chính tôi đã chế tác, và tôi đã cho viên đá tự do. Viên đá nói rằng viên đá đi vào tiệm vào, nói với anh thợ là "làm sao người ta không nhìn ra con đó chú" và rồi chiếc nhẫn ấy được thêm vào. Nhưng viên đá ấy tôi đã cho em tự do, vì tôi biết em không phải là viên đá của tôi. Còn chiếc nhẫn miền Tây, tôi biết chỗ trưng bày, nhưng tôi biết rằng viên hồng ngọc ấy không hợp với tôi.

Còn tôi, tôi nhìn vào gương, và nói rằng: "như một nha sĩ không thể tự nhổ răng, một bác sĩ không thể tự mổ ruột thừa mình, và một người thợ cắt tóc không thể tự cắt tóc mình, ta không thể đánh giá đúng giá trị có thể có của chính mình".

Thế đấy, tôi có thể là một viên đá quý, nhưng tôi không tốn thời gian khám phá bản thân, vì nếu lỡ tôi chỉ là 1 núi đá, thì cứ đào mãi núi sẽ biến mất, tôi sẽ chẳng còn gì, thua cả cục gạch. Tôi thích tìm những viên đá thô, những viên ngọc trong con trai, và đưa những tạo vật đẹp đẽ ấy ra khoe với thế giới rằng: "đấy, sau viên đá ấy, có một viên ngọc, và chính tôi đã tìm ra!"

1 nhận xét:

  1. Câu cuối quá óach quá Quang Tú."Đấy thằng đó đấy nó đào viên đá của tôi đấy" câu này quá hay quá chèm gió :))

    Trả lờiXóa