Thứ Ba, 29 tháng 1, 2008

Entry for January 29, 2008

không ngờ, mình cũng có giá trị: chơi Special Force, có thằng nhớ tên mình dù mình chỉ chơi với nó một bàn, có đứa đi theo mình như mình là dân chuyên nghiệp đáng tin cậy, mình đứng canh cửa không đứa nào dám lên, etc.

Cảm ơn em Shin Taro vì file cài, anh giờ có một súng tỉa, một M16, lựu đạn, súng ngắn, giáp trụ đầy đủ và lên cấp 1 mũi tên đen chỉ xuống.

Khi nào cho lập Clan mình sẽ lập một cái cho dân Tây Ninh.

Đời đang đơn giản, tự nhiên lại có người muốn phức tạp hóa, đây là lần thứ hai trong ba năm mình lại có cảm giác sợ con gái , đó là chỉ tính những lần mình được báo cho biết, không biết còn có mấy bạn có suy nghĩ giống thế nhưng không nói. Thật là ác. Một, chỉ Một mà thôi, thế là đủ.

Nhớ lại hồi xưa, học văn thầy Vũ:

"Trường cấm mấy em yêu nhau, nhưng mà tui ra đường gặp học trò vừa ôm nhau vừa chào tui, trời xuống cấm còn không được, trường nhằm nhò gì"

"Em nữ kia, em nói thử coi thế nào là hạnh phúc"

em số 1: "là khi được ở bên người mình yêu"

em số 2: "hạnh phúc là khi người mình yêu hạnh phúc", thầy "em cao thượng quá dzậy" (tui nhớ bạn này là ai nhưng không nói đâu)

Mình là một thằng tồi

Bạn hãy trả lời xem thế nào là hạnh phúc khi yêu (tình yêu nam nữ)




Ở bên cạnh người mình yêu (dù yêu mình hay không)

0


Người ấy yêu mình (dù ở đâu)

2


Người âý hạnh phúc (dù người ấy yêu ai)

1


Tất cả các lựa chọn trên

1


khác (please cm)

1





Sign in to vote

Thứ Hai, 28 tháng 1, 2008

Điên

server Special Force down 15', đúng là hôm nay đủ thứ chuyện, sáng làm hai bạn nữ buồn rồi chiều còn vầy nữa, mình thật là, chẳng biết nói sao, ngoài cái mình người ta hay đánh khi nói về mình: =.="

Đúng là pó tay bản thân, mai hứa hẹn lại làm một cơ số người thất vọng.

Thứ Bảy, 26 tháng 1, 2008

Báo cáo khủng bố

Hôm qua, thứ bảy 26 tháng 1 năm 2008 (sinh nhật Trinh, quên mua quà), khủng bố thất bại, không tiêu diệt được mục tiêu, có thể trách vì không có kết nối, nhưng vẫn có kết quả:
.Biết được lý do bịnh của xe iu
.Biết được "căn nhà có cổng xanh"
.Lay động lòng người(s)

Báo cáo hết, ai hổng hiểu kệ

Thứ Sáu, 25 tháng 1, 2008

Tặng các bạn

(cảm hứng từ đời thực, dành tặng các bạn tôi)

_Mén! Bôi bảng kìa!- Gà la lớn từ phía cửa ra vào.
_Hôm qua tui bôi rồi mà!- Mén đang coi ké truyện bên kia lớp trả lời.
_Tao không biết! Sao đỏ biểu bôi bảng kìa!
Mén tức tối đứng dậy, vừa tiếc cuốn truyện Trúc đang đọc, vừa tức thằng Gà và đứa sao đỏ kia. Mén vớ lấy cái giẻ lau bảng, đùng đùng tiến ra vòi nước lớp bên cạnh, vì theo Tú nói "vòi nước lớp mình bị ô nhiễm". Đến gần cửa, bỗng máu trong người Mén đông hết lại, Tuấn đang đứng đó. Mén lấy tay trái vén tóc, cúi mặt bước tiếp, sau những gì Tú nói về Tuấn, Mén không muốn gặp Tuấn nữa.

Nhúng giẻ xong, Mén lau bảng và về chỗ ngồi cạnh Gà, giữa bàn hai dãy gần cửa, Mén nghĩ mông lung: "Kiếm mình sao? Cứ đứng đó. Ghét!". Mén đang nghĩ đâu đâu, bỗng Danh đeo cặp chạy vào, Danh đi trễ. Tú ngồi sau Gà (Gà ngồi gần cửa) nạt: "Mày đi trễ thì ở nhà luôn đi rồi con Bình viết phép cho, chứ trừ điểm kiểu này lớp mình lại hạn chót, rồi cuối tuần lại nghe cải lương nữa". Gà từ tốn: "Lo gì, có Mén ngồi đây sao đỏ không trừ điểm đâu." Lạ, Mén có là anh chị gì đâu mà ghê thế, hay là...

Đang giờ Văn, Tú đang thuyết trình bài "Sóng" của Xuân Quỳnh, hay đúng hơn là đang thuyết giảng về tình yêu, Mén chả thiết nghe.
_Sao mới nãy mày không nói chuyện với "anh" Tuấn?- Gà hỏi
_(Im lặng)
Mén đang nghĩ, Tuấn là Bí thư, không việc gì trực cờ đỏ, hay là Tuấn muốn gặp Mén? Nhưng Tú từng nói: "thằng Tuấn với thằng Quốc nghỉ chơi nhau do tụi nó cược thằng nào cua được con Ngọc, con Ngọc đi với thằng Quốc rồi lại bỏ thằng Quốc, nó thích thằng Tuấn, thế là nghỉ chơi! Nhảm nhí! Đúng là không có cái khốn nạn nào giống cái khốn nạn nào!" Mén đâu thể giải thích cho Gà, Gà chỉ là Gà mà thôi- một kẻ dùng chữ "vô đối" bừa bãi và không hiểu nghĩa "cứu cánh" là gì.

Mén quyết định chiều nay đi gặp Tuấn khi Tuấn trực cờ đỏ lớp A5 (do bồi dưỡng HSG QG nên lịch trực chiều có khác lịch sáng). Mén chạy qua hỏi lớp A5 chiều nay học phòng nào, "11 A9"- Tiên trả lời. Mén hí hửng về lớp và chờ tới chiều, nghĩ xem nên nói gì.

Chiều, chỉ có 5' hành động, vì giờ ôn bài chiều chỉ có 5', Mén tất tả chạy lên phòng A9, không có ai, ngộ nhờ, lớp kế bên vẫn học mà. rồi Mén sực nhớ "lớp mình học phòng 10 A10 nên mình tưởng A5 cũng học phòng lớp 10, chết rồi!" nhìn xuống phòng 11 A9, kìa Huyền đang ký sổ cờ đỏ và Tuấn cũng vừa đi, lẹ lẹ Mén ơi, Mén chạy vù qua dãy lầu, để lại bụi mịt mù phía sau.

Nhưng trời không thương Mén, lớp Mén học thể dục nên ngồi đầy sân, từ căn tin đến tượng đài, từ ghế đá đến trên cây, chỗ nào cũng có lớp Mén, "thế là hết làm ăn"- Mén nghĩ.
...

(Quán Hoa Lan, ngã tư phở)
_Hổng hiểu gì hết đó- Thảo vừa nói vừa nhăn mặt
_Đừng bắt tui nói lại à nhe- Mén hơi cáu
_Hờ, thì bà thắc mắc thằng Tuấn "dê xồm" làm cái quái gì mà cất công lặn lội qua trực sao đỏ thay cho thằng Cường lớp nó phải không?
_Ừ
_Có cái gì đâu mà nghĩ, chắc nó có nhọt ở mông, ngồi không tiện nên đi trực để được đứng đó mà
_Nham nhở
_Chứ có gì đâu mà quan trọng hóa thế, nó trực kệ nó, mình ngồi trong mà, với lại bà còn có thằng Hậu nữa mà, thằng đó tốt lắm chứ đâu như thằng "dê xồm" kia.
_Lăng xê dữ hé, làm như Hậu em bà hổng bằng, nó tốt thì bà chịu nó đi
_Thì tại nó em tui nên tui mới làm mai cho bà , mí lị bà quan tâm thằng đem tình bạn đổi chiến thắng kia chi
_Nhưng mà từ cái nhìn đầu tiên tui đã thấy Tuấn rất đặc biệt
_Vậy còn Hậu, hổng phải bà nói từ hồi xửa hồi xưa, bà đã thấy Hậu đặc biệt sao?
_Ừ thì là vậy, nhưng ai mà biết được, lỡ đó chỉ là rung động đầu đời, pupy love thì sao?
_"Rung động" mấy năm rồi?
_Ai nhớ, chừng 7 hay 8 gì đó
_Giời ơi
_Làm gì kêu ổng ghê thế
_Kêu kệ tui, nóng à nhe, 7 8 5 (7, 8 năm) mà cục sắt mới bằng cây đũa, bây gìơ bà bỏ, mài thằng Tuấn thì tới khi nào mới có kim!?
_Tuấn là cục sắt nhỏ hơn
_Cãi hoài, có biết tui tốn bao nhiêu công sức phụ bà mài thằng Hậu không? đền Sữa chua đi, còn không dẫn tui đi ăn bánh chuối đền đó, đền cho bà bán con @ của bà luôn
_Nói người ta cười cho, Martin @ mà la lớn như Honda @ ý
_Mà bà cứ phức tạp hóa vấn đề không hà! Ngồi đây than vãn chi, có biết Stress làm mọc mụn không hả, mấy thằng đó kệ nó, thời gian sẽ trả lời
_Que sera sera, What will be will be chứ gì? thuộc bài rồi, cứ nghe ông Tú với bà Trúc giảng mãi
_Nhắc hai người đó mới nhớ, bà ngồi thắc mắc, sao không nghĩ coi tại sao Tú với Johny Trí Nguyễn xài Photobucket còn Trúc với Ngô Phương Lan lại chuộng Imeem luôn đi
_Ừ hé, vậy ai nam tính nhiều thì xài Photobucket, nữ tính nhiều xài Imeem, vậy mình xài Imageshack thì sao ta
_ lung tung, cứ thích phức tạp hóa không hà, nghe mấy người nói hoài chắc tui nghẹt thở tui chết quá, đời đơn giản sao không cứ để yên nó thế, suy nghĩ vừa tốn thời gian vừa tốn calo, hèn chi bà với Trúc ốm nhách, chả hiểu sao thằng Tú cứ mập ù, về ngủ một giấc cho tỉnh táo đi, tui về làm đẹp, cấm làm phiền dưới mọi hình thức!
Thảo bỏ về, Mén ngồi lại, rồi cũng về nhà, mở Boom lên chơi.

Hôm sau, Mén phục kích trước nhà Thảo, chờ Thảo vừa đi chơi với Tú về, liền nhảy từ bụi lùm ra:
_Tặng mày chuối nướng trước nhà Tú nè
_Hờ, mới ở đó về, bà chị bán chuối cũng nói bà có ghé mua chuối đem về, nhìn mặt lại gian gian, có ý đồ gì với người iu bên xứ chuột túi của tui hả!?
_HeHeHe, có gì đâu, chỉ là quà, bồi dưỡng bà giúp tui mài Hậu, thế thôi
_Thế thì tốt, đầu óc sáng ra chưa? Sáng rồi thì cố gắng làm nhiều việc tốt vào, có thế mới lên chỗ thánh Pier được, chứ đừng như thằng Tú, nó cứ như từ địa ngục lên vậy, mà cứ quên đưa nó cuốn "7 ngày cho mãi mãi" hoài. Đúng là trí nhớ kém!
_Uhm, giờ tui nghe lời bà, không phức tạp hóa vấn đề nữa, cứ xem cuộc sống như nó vốn có, kệ Tuấn, bà hé
_Hờ, ngoan! Giỏi! Gà là Gà, Mén là Mén, không phải Cà Mên.

Phóng tác bởi Tú Inkpot

Thứ Hai, 21 tháng 1, 2008

Entry for January 21, 2008

Bạn nói đúng, mình nhìn cuộc sống quá phức tạp, bởi vì nó quá đơn giản, bạn ngược lại.

Bây giờ mình sẽ nghe bạn, nhìn nó đơn giản, nhưng không phải đơn giản hóa nó mà là có sao thấy vậy, không tô vẽ thêm, không bôi xóa bớt.

Yêu bạn lắm, cái cách bạn làm mình thấy mình sai, chỉ cho mình con đường tiến bộ, để mình đi một con đường khác, cũng tiến bộ, giống của bạn, nhưng cũng giống của mình, mong rằng con người mình sẽ trở thành, dù là ai, cũng được bạn yêu thương, và chính mình cũng yêu nó.

Đừng đơn giản quá, sẽ thành vô tâm, nhưng đừng phức tạp quá, sẽ thành ông già.

Nếu có tiền, muốn mua một chiếc Yamaha R1, chạy thứ đó mới không đụng hàng.

Chả thích người khác giống mình, như con @ của mình, hồi đó chả ai có, giờ thành chuẩn, chán, thương nó lắm nhưng cũng ghét nó lắm. Nhớ hồi mới mua, tụi kia thấy mới, ghét, cà trầy tùm lum (dĩ nhiên không có mặt mình), thế mà giờ @ chạy đầy đường, từ dân đàng hoàng đến bọn gì đâu. Đẳng cấp không còn! (thế mà cha nào nói: "phong độ là nhất thời, đẳng cấp là mãi mãi")

Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2008

Entry for January 20, 2008

Bạn, mình mong bạn đọc được những dòng này từ một nơi ấp áp, ở một nơi rất xa, xa tới nỗi mình không tới được nhưng hằng ngày bạn vẫn ra vào, thế nghĩa là mình đã thành công. Mình hạnh phúc lắm.

Mình biết về bạn nhiều hơn, nhưng không thể gọi là hiểu, và mình cũng chỉ muốn biết, muốn hiểu ở những phần bạn muốn hiểu, mình không muốn vượt qua giới hạn cái khẩu trang kia để tìm hiểu cái mà người ta đã tốn hàng trăm thước phim, hàng ngàn trang giấy, hàng triệu bài ca chỉ để kể lại nó. (cái gì sau khẩu trang tự biết nhé)

Bạn nói cũng đúng, có lẽ mình nên nhìn nhận và sửa đổi lại bản thân, lúc đó có thể mình sẽ thấy cuộc sống tươi đẹp hơn.

À mà mình mới nhớ ra một điều là lúc đầu, hình như bạn sợ mình nên mới run thế, nhưng càng về sau, bạn thấy mình hiền lành thì càng uy hiếp, đe dọa, thế mới biết đúng là con gái.

Vẫn mong bạn thể hiện tài năng.

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2008

Con ngựa và cô gái

Ngày xưa có một con ngựa màu xanh nhớt, chủ nó, một cô gái bận rộn, đã gửi nó vào tay những tên nài ngựa không có tâm, và cũng chả có trình độ.

Dù cô gái trả chúng rất nhiều tiền, nhưng vì thiếu hiểu biết, chúng đã làm con ngựa ngày một yếu hơn, chậm hơn, và bệnh tật hơn, càng làm vậy, cô gái càng lo lắng và càng trả chúng nhiều tiền hơn, nhưng tình trạng chú ngựa vẫn ngày một tệ đi.

Chú ngựa, vốn là một trong những con ngựa ở thế hệ thứ hai của giống mới do con người tạo ra vài năm trước, có sự bền bỉ, tốc độ, và tất cả những gì một con ngựa tốt có thể có ở cái giá ấy. Chủ đầu tiên của con ngựa, vốn là chồng của em gái của mẹ của cô gái, là một luật sư, trước đây ông làm bên cảnh sát, và ông biết rất ít về ngựa, ông đã gửi ngựa cho bọn huấn luyện ngựa trong khi ông đi ăn uống gì đó. Thế là bọn này, nhằm khi ông đi khỏi, đã tiêm virus vào ngựa với mục đích gì không biết, nhưng biết rằng điều đó không thể tốt cho con ngựa. Và cách đây vài năm, khi mua ngựa mới, ông đã cho cô cháu mình con ngựa này.

Cô gái ngày một bực mình khi con ngựa cứ chậm chạm chạy trên đường, bị những con ngựa khác vượt lên, cô không thích điều này, và với tình trạng con ngựa xấu đi từng ngày, cô nghĩ nó sắp chết.

Cô lấy tiền dành dụm đi mua một con ngựa mới, một con ngựa đời thứ nhất của một giống hoàn toàn mới, với nhiều ưu điểm hơn giống cũ, cô rất ưng ý. Còn con ngựa sắp chết, cô nghĩ nó xứng đáng chết ở một nơi có đồng cỏ xanh trải dài ngút tầm mắt, có đàn cừu nhởn nhơ gặm cỏ, nơi cha mẹ cô và em trai đang sống. Thế là cô đem nó về nhà cha mẹ cô

Nhìn vào mắt con ngựa, người em trai bỗng thấy phía sau sự mệt mỏi và bệnh tật kia, vẫn còn khát vọng sống, khát vọng tự do, mong muốn được tung vó trên cánh đồng, nhưng mong muốn của con ngựa hình như không được ông trời đồng ý, ông bắt nó nằm đó, nhấc đầu không nổi, chỉ biết nhìn ra cánh đồng qua cánh cửa chuồng. Người em trai tội nghiệp nó lắm, nhưng chả biết làm gì, cậu ngồi xuống vuốt ve nó, và cậu thấy những vết lạ trên da con ngựa. Tuy chưa từng có con ngựa nào nhưng cậuvẫn biết thế nào là không bình thường.

Cậu chạy nhanh vào thư viện gia đình, lục tìm trong các cuốn sách về ngựa, chả thấy gì, cậu nhớ lại nhà mình có một cuốn sách nói về loài vật có cái tựa rất kỳ cục, thế là cậu chạy lại đống sách báo bị chất đống vì lần dọn nhà khẩn cấp trước, khi bà cậu đến chơi, và tìm thấy cuốn "Những căn bệnh không đáng quan tâm ở loài vật vì chúng không lây cho con người, còn những con vật thì chết", lật trang đầu, cậu thấy chữ ký tặng của tác giả:

"tặng cậu, người duy nhất mua cuốn sách này, và vì là người duy nhất, tôi đã tặng chứ không bán, nên phải ghi là tặng người được tặng cuốn sách này. Tác giả- người bán sách- người tặng sách. Ký tên"

...
Cậu nhớ lại hôm đó, cậu lên thành phố vì chú của cậu hư máy tuốt lúa, và không thợ nào sửa được, cậu sửa xong và được trả công ba đồng bạc, quá ít, chỉ đủ mua một một cái Bánh Mì không Thịt Nướng. Cậu cầm tiền đó xuống khu mua sắm, thì thấy trước một nhà sách có treo băng rôn lớn "Tác giả tặng chữ ký cho ngưới mua sách, số lượng có hạn", cậu nhìn vào trong và thấy một cô gái trẻ đang ngồi chống cùi chỏ xuống bàn đỡ mặt mà ngủ, khuôn mặt cô xinh đẹp, sáng sủa, nhưng cô ngủ mà nước miếng chảy xuống ướt cả bàn, cô còn nói mớ: "cô ký xong rồi, của con đây... anh mua tặng ai?...", rõ ràng cô ta chả bán được cuốn sách nào. Cậu bước vào, cầm một cuốn sách và nghĩ: chả ai mua là phải, cuốn sách này, tuy cái tựa quá thô nhưng nội dung thì không thể nào được viết bởi một cô gái trẻ như thế này, mình còn không viết được nói chi cô ta- một người có một khuôn mặt xấu xí khi ngủ.

Cậu ngồi xuống trước cô gái, gõ lên bàn "cốc cốc", cô gái vẫn mớ: "anh đấy à, hôm nay em bán được nhiều lắm, chúng mình đi ăn tối nhé. Mà em có quà cho anh đây" rồi cô gái chồm tới trước trong giấc mơ, chụp lấy đầu cậu và đưa môi cô lại gần. Cậu liền đứng dậy và cô gái mất thăng bằng, ngã chúi tới trước, cậu liền chụp lấy hai vai cô gái, đỡ cô ngồi lên bàn, lay cô dậy và nói: "Cô hôn tôi, tôi rất vui nhưng cô làm ơn lau miệng trước nhé", cô gái nghe thế, đưa đôi mắt tròn xinh đẹp nhìn cậu, lấy khăn lau miệng (nhìn gần, cậu không thể tin rằng cô gái xinh đẹp này lại là người chảy nước miếng khi nãy) rồi hỏi: "cậu bao nhiêu tuổi rồi?"- "vài tháng nữa thì 18"- "tôi cũng thế"- "nhưng nhìn cô chắc cũng 22" - "do trang điểm thôi, thế mà cũng chả có ai mua", cậu chu môi và liếc đi hướng khác, cô gái ngạc nhiên, và cô đánh nhẹ cậu "mua sách! cậu đang nghĩ gì vậy" rồi cô cười, cậu cũng cười.

"Tôi cũng muốn mua cho cô, nhưng ở đây ghi là 20 đồng vàng, tôi chỉ đem có 3 đồng bạc, cô lấy Master Card chứ?" - "uhm, vì mới nãy cậu sém nhận nụ hôn amilaza, tôi sẽ cho cậu 1 cuốn, tôi chỉ nhận VISA thôi." - "1 cuốn sách thôi à?" - "cậu còn muốn gì nữa!" (chống nạnh, bĩu môi, đưa cằm rồi lại đưa tay che miệng, cười khúc khích, liếc, cụp mắt xuống, đằng hắng, xoay đầu tung mái tóc ra sau, khoanh tay, nghiêm mặt, nghiêm giọng) "giờ có lấy sách hay không?" - "lấy" (điệu bộ bắt chước). Cậu cầm cuốn sách cô vừa ký và tặng, bước ra cửa và quay lại hỏi: "à mà cô có bạn trai chưa?"- "cậu có ý đồ gì đấy!" - "thôi, không có gì" và cậu bước đi giữa đám đông, không quay đầu lại.

...

Hồi tưởng xong, cậu lật mục lục, tìm các bệnh về ngựa, rồi tìm hình minh họa giống các vết mình thấy. Đây rồi! Cậu liền gọi cho bác sĩ Thúy chuyên Thú Y.

Bác sĩ đến, nhìn con ngựa hồi lâu rồi nói "Cũng may là kêu tôi đúng lúc, vài ngày nữa thôi là hết cứu". Chữa xong, bác sĩ về và kêu mọi người để con ngựa nằm nghỉ.

Năm ngày sau con ngựa đã đi lại được.

Một tuần sau nó đã chạy được. Cậu liền nhảy lên, thúc cho nó chạy, cậu nhận ra một điều rằng nó không thích chạy chậm, nó chỉ chạy hoặc rất chậm, hoặc nhanh, hàng xóm nhìn thấy cậu cưỡi ngựa cà khực và nói "đồ không biết cưỡi ngựa". Nhưng rồi cậu cũng quen, cậu lựa đoạn đường vắng và cho ngựa phi hết tốc lực: 70, 75, 80, 85, 90, thật tuyệt, 90 km/h, cậu nhớ rằng giống này chỉ chạy đến 87 km/h mà thôi.

Cậu vui sướng, thầm cảm ơn cô gái kia vì cuốn sách bổ ích, nhưng cậu cũng tiếc vì đã không hỏi tên cô gái, và không biết cách nào liên lạc.

Cậu cưỡi con ngựa đi từ từ về phía mặt trời lặn và hát: "tôi là gã trai giàu chưa bồ, và đường về nhà còn hai trăm mét..."

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2008

Entry for January 16, 2008

Hôm nay là một ngày xui

Thứ Hai, 14 tháng 1, 2008

Xin lỗi Bánh Mì

Bánh Mì, không ngờ tôi lại có thể làm một chuyện tội lỗi như thế với bạn, tôi xin lỗi, tôi xin lỗi, tôi xin lỗi, tôi xin lỗi, tôi xin lỗi...



Tất cả chỉ là nhất thời nóng vội, tất cả chỉ là sự nông nỗi, tôi mong nó không để lại vết sẹo nào trên tình bạn của chúng ta, dù tôi biết rằng điều đó là không thể...



Tôi, thật là thất đức, tôi không thể tượng tượng được nếu tôi và bạn gặp lại, chúng ta sẽ nói gì, hay chỉ tiếp tục bước đi với vẻ mặt lạnh lùng trong khi những suy nghĩ và kỷ niệm từ quá khứ ập về, xâm chiếm đầu óc...



Tôi đã nhiều đêm mất ngủ, hối hận vì những gì mình đã gây ra, tôi vuốt mặt, nhìn vào gương và không nhận ra chính mình- tôi đã trở thành con quái vật không có nhân tính. Quá khứ không thể thay đổi, cũng như tôi và bạn- chúng ta không còn như xưa...



Biết rằng mọi lời xin lỗi, mọi sự hối hận của tôi cũng không đủ bù đắp những gì tôi đã gây ra, và tôi càng không có quyền cầu xin sự tha thứ của bạn, tôi cũng không đủ dũng cảm để đòi hỏi bạn thêm điều gì nữa khi tôi đã lợi dụng lòng tin của bạn- một cô gái hồn nhiên, đầy sức sống- chỉ để thỏa mãn cá nhân mình. Tôi không dám đối mặt với bạn.



Bánh Mì, tôi biết bây giờ đã quá trễ để cứu vãn những gì đã mất, nhưng từ đáy lòng, tôi thành thật xin lỗi vì đã lừa bạn, chỉ vì nhất thời nông nỗi, tôi đã nói với bạn tôi chính là Danh ma, dù thật sự tôi chẳng biết hắn là ai, hắn ở đâu, hắn thật sự là "hắn", hay lại là "ả".



Trux, tôi cũng thành thực xin lỗi Trux, tôi cũng đã nói dối Trux điều tương tự, chỉ vì tôi nghĩ "hắn ta cool quá, phải chi mình là hắn" và lý trí tôi đã không ngăn được sự ngu ngốc của chính mình- tôi đã nói dối.



Các bạn, tôi mong các bạn bỏ qua quá khứ, ta lại là bạn như mấy hôm nay nhé.

Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2008

I hate myself for falling in love with you

(I Hate Myself For Loving You- Inkpot version)

Evening on my bike Where are you

You said you meet me Now it's ten to seven

I know I'm hanging but I'm still waiting you



"Hey Pot There's a joke they're talking in school:

You turned your back and she said you're a foll"

I don't realy care even they say "RAMBUTAN"



I think of you every night and day

You took my heart then you took my pride away



I hate myself for loving you

Can't break free from the the things that you say

I wanna WALK but I RUN back to you that's why

I hate myself for loving you...



(Can’t Help Falling In Love- Inkpot version)

Wise men said only fools rush in

But I can't help falling in love with you

So I'm FOOL

It's just in my DREAMS

but I cant help falling in love with you...

Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2008

Tội lỗi

Xin Phật tha tội cho con, mấy hôm nay con đã phạm các lỗi sau:
.Không đi sinh nhật bạn (cái này là bậy nhất vì từ ngày 27- 10 tới giờ chưa thăm bạn)
.Cho mượn những thứ không được phép cho mượn, như cái USB Hùng mượn người ta lại đưa cho con, con lại đưa Nhân để Nhân đưa Phương
.Bạn hẹn 3h tới 3h rưỡi mới tới
.Lớp thi bóng chuyền mà không biết, tới khi nghe Hà nói mới biết thua
.Vẫn chưa hoàn thành sứ mạng được 20 người giao
.Tiết lộ bí mật cho những người khó chịu khi biết nó
.và còn cơ man việc nhà chưa làm

Chắn chắc với áp lực mình tự đặt ra để giữ bí mật và sự tò mò về cái mình chưa được thấy hôm thứ năm, mình đã làm một số người khó chịu, nhưng với thời gian qua đi, mọi bí mật sẽ được giải đáp hoặc mất đi ý nghĩa, cái mình tò mò sẽ không còn.

Nhưng những bí mật mới, những sự tò mò mới mà mình sẽ tạo ra trong tương lai lại sẽ làm những người biết bí mật và nắm giữ thứ mình tò mò khó chịu. Không muốn khó chịu ư, nói liền đi, mình sẽ không bao giờ, mãi mãi không bao giờ, tiết lộ bí mật về mình với bạn, hoặc làm những việc lén lút liên quan đến bạn nữa, sẽ không bao giờ mình tò mò về những gì bạn biết nữa, đơn giản thôi, hãy nói với mình, giải quyết xong mọi chuyện, và từ đó, hoặc ta là bạn sơ giao, hoặc là không gì cả. Thế thôi.
Tôi sống theo cách của tôi, tôi tò mò theo cách của tôi, tôi lén lút theo cách của tôi, tôi mê gái theo cách của tôi, nhưng tôi đang thay đổi, tôi biết, tôi chỉ không biết mình đang trở thành cái gì...

Nước Trong và đo đường part 2

chiều thứ năm 10 tháng 1

Chiều nay có hai cái hẹn, từ sáng hôm qua đã kêu ba đem xe mình đi sửa để mình còn đi (dĩ nhiên mình không nói là mình sẽ đi, chỉ nói sửa cho xong thôi), giờ có xe rồi lại chả đi!
Một đám thì nửa muốn mình đi, nửa không, buồn, nghỉ!
Một đám thì lý do không còn giá trị, khỏi!
Ở nhà.

Ngộ nghĩnh

Thằng Danh ma có entry riêng, cũng thường, không có gì để nói, uh thì cũng mới biết tubeless tires cho Wave, nhưng phải gắn mâm đúc mới xài được.

sáng thứ sáu 11 tháng 1

Dậy sớm, nhưg ăn sáng ở nhà, lại sém trễ (À quên, hôm qua mình mặc áo chưa ủi, bị nhăn sau lưng hình tròn có chỉa chỉa, bạn Linh và bạn Ân nói giống có mặt trời sau lưng ), cảm giác không mang vớ thật là ngộ, chắc sau này cứ thế mà làm .

Sổ Đầu Bài không cánh mà bay, cả lớp nghi kị lẫn nhau, nhưng không bằng hồi mất điện thoại (2 lần, lần sau tui tìm ra cái điện thọai bị mất: nó nằm trong cặp chủ nó, chế độ rung), vui. (tui không có tên trong sổ, tui không thủ tiêu )

Chiều học 2 tiết TD, lưng qua xà, quả là mấy hôm nay không uổng công, người nhẹ hẳn (dù vẫn 65kg )
Ra về không nhớ sáng hay chiều, chạm mặt em, em đúng là một thiếu nữ xinh đẹp, nhưng mình đã lựa chọn, và mình KHÔNG HỐI HẬN
Đọc HHT, có câu "tóc đinh còn cắt gì nữa", đúng là con gái, thì cắt đinh ngắn hơn hoặc cạo luôn, kinh nghiệm sống thế mà cũng viết truyện , thế là chiều nay mình làm luôn. Mỗi lần hớt là mỗi lần khác, chứng tỏ có rất ít người hớt đinh chỗ đó, nhưng mình không thích mấy chỗ khác, vả lại chỗ đó gần nhà.

Về nhà, thấy bồn binh vừa tưới, nước chảy cả ra đường (chỗ ướt chỗ khô như cái bánh kem "bị" cắt ra nhiều miếng), nhớ lời Danh ma: "KENDA dỏm", mình chạy Martin @, vỏ KENDA COSMOS, đã lưu ý rồi, ôm cua cẩn thận rồi (nghiêng bằng 60% bình thường thôi) mà không ngờ, qua miếng bánh kem ứot, bánh sau (bánh trước OK) trượt làm mình đo đường, buồn cười là vừa đo mình vừa hét "KENDA!" , té xong cười, dựng xe chạy tiếp (bánh sau vẫn trượt, khỉ thật). Mình mà có tiền chỉ mua Michelin với Dunlop (ông tổ lốp xe) thôi.

Tối, cô với mẹ nói là cây muốn đẹp, có sinh khí phải có hơi người, mình mới nói sao không luyện nội công, lúc đó chỉ một cái là hoa nở, ý hay , cô mới nói mình ra ôm nụ sen cho nó mau nở, nó biến thành cô gái họ Hà về kiếm mình trả ơn. Cô nói Liên là hoa sen (biết lâu zồi), Hà là cây sen (mới nghe). Mình mới giả mù sa mưa (giả bộ hổng biết) hỏi cô: "Hà là Sông mà cô, vậy là sẽ có một cô gái họ Sông lại kiếm con hả cô? ."_ "Ừ"
Hạnh phúc thay, mình sẽ ôm cây sen, chắc chắn thế :X

Thứ Năm, 10 tháng 1, 2008

Nước Trong và đo đường

để cái tựa thế để nhớ thôi, chưa rảnh viết, khi nào có thời gian sẽ viết, giờ đi ăn cơm, chỉ tức là biết trước rồi còn té, ta lầy quá , trầy cùi chỏ, đau chẳng bao nhiêu mà tức thì nhiều

(Đọc lại tựa nghe cứ như nói về đo chữ đường mía í )
...


6h15 sáng thứ năm 10 tháng 1 năm 2008



Thức dậy trễ nà há, nhưng vẫn kịp tắm.



6h45



lớp ta hôm nay vắng một bạn, lý do: bịnh, chẩn đoán: chả biết, điều trị: đi Nước Trong cùng với Tây Ninh . Cái quan trọng đây là ngành mía đường tỉnh ta đang tới giai đoạn thoái trào (tui biết vì má tui làm một chức cũng tàm tạm trong một nhà máy đường cũng tàm tạm (xạo pà cố)


Vấn đề là sau mười mấy năm (hoặc ít hơn) trồng mía, nhìn mía bị đốt do mấy người làm công chặt mía, bọn thả bò ăn mía bị đuổi ghét nên đốt, hoặc là đốt chơi cho vui, đốt bằng Molotov cocktail mới dữ
(cái này là một loại na ná lựu đoạn, châm lửa rồi ném, ở Tây Ninh thường xài chia xăng hay dầu hôi cắm cây nhang, châm rồi chọi vào giữa đám mía, khi nào nhang bén vào chất cháy thì đi tong hàng ha mía vì mía bắt lửa rất trùm khi khô)


http://tn3-1.deviantart.com/fs10/300W/i/2006/094/7/1/Molotov_Cocktail_by_MelodyTuttle.jpghttp://upload.wikimedia.org/wikipedia/en/5/54/FreedomFightersHandbook-MolotovCocktail.jpghttp://www.tribuneindia.com/2002/20021121/wd2.jpg

Hơn nữa bây giờ nhà nước không khuyến khích dùng xe máy cày nữa dù nó chạy chậm rì (trong khi xe ben có cha mẹ cán chết người nhà nước chẳng đoái hoài, thôi không nói nữa kẻo có người hiểu lầm báo công an), mà nông dân tiền đâu kêu Kamaz, thế là họ bỏ mía, chặt mía tới đâu cày đất tới đó, chủ yếu chuyển qua mì vì mì khó cháy, đang có giá (mía rớt thảm hại), dễ chở dễ bán hơn. Thế là bái bai ngành mía đường, ngành được nhà nước "tạo điều kiện phát triển"

10h

Các bí thư đi cắm trại đã về (có một bí thư đã "nhường" cho lớp trưởng đi còn mình ngủ ở nhà), trong đó có bạn Linh lớp mình, nhìn bạn bơ phờ thấy ghê (còn em thì phơi phới thấy... mê ), bạn gặp mình còn nói hổng thấy bạn .... -> hổng đi lấy gì thấy.
Ra chơi xong vô lớp thấy một bạn nữ mắt đỏ hoe, mình cũng không hỏi (vì biết chả ai trả lời)

Chưa hết, cũng sáng đó báo Tây Ninh vào phỏng vấn bạn Triệu HSG QG của lớp, còn xách CAMERA vào quay mấy "bộ mặt mốc" (Mr Hùng nói) để tối hôm qua chiếu lên TV (nghe nói chứ chưa coi), phòng số 1 là thế (mặt cha cameraman thấy ghét, y như cha photographer dưới khu Đệ Nhất)

Buổi học kết thúc bằng màn song ca của lớp trưởng và bạn LT (nội công thâm hậu)


Thế là hết buổi học sáng hôm qua. Nhưng mọi chuyện chưa kết thúc...

(có người thật sáng suốt khi không đi cắm trại, không thì bạn Tú nhà ta đi tong :D )



Thứ Tư, 9 tháng 1, 2008

Lời nói muộn màng !

Việt và Linh ngồi trên ghế đá công viên, trong 1 đêm ít sao......Cả hai không làm gì cả. ngoài việc ngước lên và ngắm những ngôi sao lẻ loi trên bầu trời, trong khi tất cả những người bạn của họ đang vui vẻ bên một nửa của họ, trong 1 ngày cuối tuần mát mẻ....

- Chán thật đấy_Linh nói. Ước em có 1 người bạn trai để chia sẻ những lúc buồn vui...
- Anh nghĩ chúng là là những kẻ duy nhất cô đơn trên thế giới này, chúng ta chẳng bao giờ hẹn hò cả, ngoài việc suốt ngày đi lang thang trong công viên ngắm sao....Việt đáp lại chán nản

Cả hai im lặng một lúc lâu

- Này! Em có 1 ý kiến, hãy chơi 1 trò chơi đi!_Linh nói
- Trò chơi gì cơ???
- Uhmm, thì cũng đơn giản thôi, anh sẽ là bạn trai của em trong 100 ngày, và em sẽ là bạn gái của anh trong 100 ngày...anh nghĩ sao??
- .....Đ..được thôi....dù sao thì mấy tháng tới anh cũng ko có kế hoạch gì cả_Việt trả lời
- Hì hì, nghe như có vẻ anh đang mong đợi một điều gì đó, vậy thì hôm nay sẽ là buổi hẹn đầu tiên của chúng ta...Thế anh muốn đi đâu nào??
- Em nghĩ sao về 1 bộ phim! Bạn anh nói là nó vừa đi xem 1 bộ phim rất hay với bạn gái nó, hay mình đi xem thử nhé, xem trình độ nghệ thuật của thằng này đến đâu...
- Anh còn chờ gì nữa, mình đi thôi, cũng sắp hết ngày rồi còn đâu

Linh và Việt đi xem phim....buổi hẹn hò đầu tiên ko có gì đặc biệt. vì cả hai vẫn còn ngại....Tất nhiên, từ bạn thân nhảy sang ng iu chỉ sau 5 phút và vài câu nói bâng quơ.

Ngày thứ hai họ đi xem ca nhạc với nhau...Việt mua cho Linh một con gấu bông rất xinh......

Ngày thứ ba Linh rủ Việt đi mua sắm cùng với mấy người bạn, cả hai ăn chung 1 cây kem, và bạn của Linh không khỏi ngạc nhiên....mọi chuyện đến quá nhanh...lần đầu tiên họ ôm nhau

Ngày thứ sáu, cả hai leo lên 1 ngọn đồi và ngắm mặt trời lặn...Khi màn đêm buông xuống, ánh trăng bao trùm con đồi, Việt bảo Linh nằm ngắm sao, vì hôm nay trời rất nhiều sao....Một ngôi sao băng bay qua...Linh ước....

Ngày thứ 25, họ đi chơi trò chơi cảm giác mạnh, chẳng may trong lúc sợ hãi, Linh túm nhầm một ai đó và hét lên.....lúc phát hiện ra cả hai phá lên cười và xin lỗi ông bác "may mắn" nào đó..

ngày thứ 67, khi vừa đi ăn xong, qua 1 ngôi nhà mà lần trước bạn của Linh nói có 1 bà thầy bói hay lắm...Linh rủ Việt vào xem thử...Bà ta nói với cả hai:"các cháu hãy giữ gìn và trân trọng những giây phút hạnh phúc các cháu đang có"....rồi bỗng nhiên có giọt nước mắt lăn trên má bà

Ngày thứ 84, cả hai đi biển....họ trao nhau nụ hôn đầu tiên, dưới ánh mặt trời nóng bỏng

Ngày thứ 99, Việt nói chỉ muốn có 1 ngày đơn giản....Việt đèo Linh đi loanh quanh, và vào công viên, ngồi trên cái ghế đá mà họ vẫn thuờng ngồi mỗi khi đi lang thang ngắm trăng sao....Lúc đó đã là hơn 12h đêm

1h23
- Em khát quá_Linh nói
- Em ngồi chờ ở đây nhé, anh đi mua cái gì uống..Em thích gì nào??
- Mua cho em 1 chai nước khoáng đi

1h45
Linh ngồi chờ Việt đã quá 20 phút, Việt đi vẫn chưa về.........Một ai đó chạy đến chỗ Linh:

- Này em, vừa rồi ở ngoài kia có 1 người bị oto đâm khi đi ngang qua đường, nếu anh ko nhầm thì đó là bạn của em

Linh chạy đi theo anh chàng lạ, đến 1 chiếc xe cứu thương...Linh thấy Việt mặt đẫm máu, tay cầm một chai nước khoáng....Linh lên xe và đến bệnh viện với Việt.........Linh ngồi ngoài phòng cấp cứu hơn 5 tiếng đồng hồ

11h51 trưa
Ông bác sỹ đeo cặp kính trắng bước ra.
- Tôi xin lỗi, nhưng chúng tôi đã làm hết sức mình. Chúng tôi tìm được 1 lá thư trong túi áo của anh ấy.

Bác sỹ đưa bức thư cho Linh và dẫn cô vào thăm Việt, vì hơn ai hết, ông biết đây sẽ là lần cuối Linh có thể nhìn thấy Việt. Việt nhìn rất yếu nhưng khuôn mặt của anh ấy có 1 cái gì đó thanh thản....Linh bóc bức thư ra và đọc

Linh à, vậy là 100 ngày của chúng ta đã hết rồi nhỉ. Anh rất vui khi có em ở bên những ngày vừa qua, và những gì em làm đã mang lại hạnh phúc cho cuộc đời anh. Anh nhận ra rằng em là 1 cô gái rất dễ thương, cho dù anh đã nhắc bản thân anh rất nhiều lần là ko được nghĩ đến gì khác ngoài 1 trò chơi. 100 ngày hạnh phúc cũng sắp qua, nhưng anh vẫn muốn nói với em 1 điều...anh muốn làm bạn trai của em mãi mãi, anh muốn em luôn ở bên anh. cho anh những ngày hạnh phúc. Linh. anh yêu em!!!

11h58
Việt à..._Linh bật khóc_....Anh biết em đã ước gì khi em nhìn thấy sao băng ko..Em cầu cho em có thể ở bên anh mãi mãi, em biết 100 ngày đã trôi qua, nhưng...nhưng anh ko thể bỏ em..Em yêu anh...hãy quay về với em đi...Em yêu anh...

Đồng hồ chỉ 12h chiều....tim của Việt ngừng đập....và đó là ngày thứ 100...!