Thứ Năm, 27 tháng 11, 2008

Anh Hanamichi, cho em xin lỗi :(




hình ảnh không liên quan đến nội dung, chỉ là mới chôm được (haha)


Hanamichi, nếu anh có link blog em, và anh đọc được dòng này, thì anh hãy biết rằng em xin lỗi anh nhiều lắm, em chỉ là một thằng nhà quê dốt nát, mới lên thành phố có 2 tháng, mà hết 1 tháng trong quân sự, em chưa được văn mình khai phá, không được có tác phong đúng kiểu sinh viên Hà Nội như anh, không có được cơ tay khỏe như anh... Em xin anh, anh Ha, anh đừng bóp vú em nữa...

Em biết rằng em học ngu nhất lớp, 5 cái Unit test, em chỉ đánh đúng 100% có một lần, không như bạn Giang, 5 unit test đều max điểm tuyệt đối.

Em biết em là thằng không có việc gì làm, suốt ngày cứ đi học, chưa vắng 1 buổi chính khóa nào và chỉ đi trễ Vovinam 1 lần, không như anh, suốt 2 tuần đầu đi học 1 buổi vắng 1 buổi.

Em biết em học dở, nên khi thầy Châu Huflit nói với lớp rằng thi speaking lớp mình 2 cô chấm là cô An và cô Tú, trong đó cô Tú nói nhanh, chấm khó, em đã biết điều cầu xin trời cho em gặp cô An. Thế nhưng như anh đã biết, ý trời không muốn em điểm cao, bắt cô Tú chấm thi speaking em, lúc đó em thấy như trời đất rung chuyển, đầu gối rã rời, tim muốn nhảy ra, chạy ra khỏi Innovation, gọi 1080, hỏi xem Huflit ở đâu, bắt taxi chạy tới đó, tìm, tìm, tìm, tìm người ấy, người ấy, người ấy- Mr Lê Hà Châu- để nói với thầy rằng mid-term test này chắc em đội sổ level 5 quá...

Nhưng anh ơi, kết quả thi của em, đúng là đã làm anh, làm thầy, làm Giang thất vọng khi mà trong cả level 5, điểm em là... (20% Speaking-9 + 20% Listening-10 + 40% General-9.4 + 20% Writing-7 = 9) ...cao nhất.

Anh Ha, em xin nói thật là trong tâm can, em chưa bao giờ muốn điểm em cao nhất level 5- level cao nhất FU MR, nên anh, và các bạn, xin mọi người đừng giã gạo, bóp vú em nữa nỗi đau thể xác sẽ qua đi, nhưng nỗi đau tinh thần sẽ mãi còn đó, trở thành bức tường Berlin ngăn cách 2 anh em mình: Hanamichi và Super Rookie.

Xin các bạn, nếu có ai biết anh Hanamichi của lớp SE0425, FPT University MR, hãy nhớ giùm mình rằng anh không cố ý bóp vú mình, anh là một người văn minh, chỉ vì hoàn cảnh đưa đẩy nên anh mới làm thế, mong mọi người đừng nghĩ xấu về anh.

Tự sướng phát nào




Chuyện xưa giờ mới kể:
.
.
.
Có một buổi chiều năm mình lớp 12, cô Thanh dặn kiểm tra Eng một tiết vào tiết 4 buổi chiều, nhưng tiết 3 chiều đó không học, thế là mặc cả lớp cứ ngồi trong lớp ôn bài, mình lại tận dụng 60 phút hơn chút đó để chạy về nhà, bắn vài ván Special Force. Bắn bắn bắn, máy lag như chó, mình giết nhiều nhưng chết cũng không ít, thế là tới lúc điện thoại mình reo, mình cứ tay chuột lia, tay cầm điện thoại nghe Trà bảo: "cô vô rồi kìa, sắp kiểm tra rồi óh", thế là hết ván đó mình chạy vào, cô gửi xe trường thấy mình, nói: "hình như lớp con đang kiểm tra kìa" (lớp 12 Lý gần cổng nhất, mình hay để xe ngay trước lớp), chạy vào lớp thì ơ kìa, trên bàn giáo viên không phải cô Thanh mà là cô Xuân- người có góp một phần công sức cùng hai bạn Thảo và cái tổ 4 lười nhớt thây trong việc khai thác tài năng diễn xuất của mình.

-(và cái giọng nói của nhân vật mình hay đóng cũng góp công lớn trong việc làm cho "Chân ghẻ" nhớ tên mình trong buổi karaoke; bên lề: việc đi mua và xách đồ lau nhà cho tiểu đội 19, phòng 54 góp phần lớn vào việc làm cho "đầu ngu" nhớ tên mình- một cái tên chả có gì khó nhớ với "đầu ngu")-

Mình gập người chào cô rồi chạy lại bàn cô lấy đề kiểm tra 1 tiết, quay lại thì ô kìa, mình không nhớ tại sao nhưng hình như giữa Hùng và Trà, chả còn mấy chỗ trống dù mọi khi mình ngồi đó, và cô Xuân nói "em xuống ngồi gần Giàu kìa". Ngồi xuống kế Giàu, Giàu nói "bình tĩnh, từ từ thôi, còn nhiều thời gian mà, mới có 1/3 thời gian trôi qua thôi", mình nghe nó nói mà mặt không có tý biểu cảm, ra dáng tập trung lắm.

1/3 thời gian khác qua đi, mình đứng dậy, chạy lên bàn cô, nộp bài, với suy nghĩ: "tới đâu thì tới, về bắn Special Force đã", và mình là đứng tới sau chót, ra đầu tiên, làm bài 1 tiết trong 15', khi bước ra cửa, mình đưa mắt nhìn Hùng đang nhìn mình, rung đùi ngồi đó, mặt nhăn mày nhó...

Rồi buổi chiều đó cũng qua đi, và bài kiểm tra chiều đó được phát vài ngày sau. Và mình chỉ được có 9đ thôi thì phải (9/10 :P ), và bài đó do không có mình tiếp sức, Hùng chỉ được khoảng 5đ thì phải, và Trà dĩ nhiên là luôn nhất bảng, hình như là 10 :D

Tới giờ, khi nhắc đến chiều hôm đó, Hùng nhà ta vẫn còn rất giận vì mình đã không chỉ bài nó và có một hành động thật khó chấp nhận là vào trễ 15' và ra sớm 15' tiết kiểm tra 45'.

Và tất cả những điều đó đã xảy ra lâu lắm rồi, cứ như là 100 năm trước ấy, còn mờ nhạt hơn là khi mình nhìn thấy một cô bé dễ thương năm mình lớp 4 nữa...

Bao nhiêu năm nữa vẫn thế (?)

"Trường chuyên có ý nghĩa gì với em?"
Nếu hỏi mình câu này hồi còn học lớp 9 thì có thể câu trả lời sẽ là: mong muốn của cha mẹ, khát vọng của con cái.
Nếu hỏi mình năm lớp 12 thì: thất vọng của học sinh, chính trường của Ms Cúc, nhưng dù rất tệ, nơi đây vẫn là tốt nhất tỉnh, nếu so với các trường khác.

"Đại học có ý nghĩa gì với em?"
Nếu hỏi năm 12: khát vọng cha mẹ, bước chuyển tiếp của 12 năm học, nếu không học Đại Học thì như người bỏ đi (cả gia đình không ai không Đại Học, trừ phi là... đi lấy chồng)
Nếu hỏi bây giờ, năm đầu, khóa đầu FU: môi trường học tập tiếng Anh khá giống cấp 3 về trình độ của chương trình, cách thức học của học sinh, phòng óc của nhà trường, khá thất vọng về cô giáo Phi Lục Tân. Nói chung vẫn có cảm giác như đang học cấp 3, chưa cúp buổi nào. (trừ cái Olympic nhảm nhí vô cùng tận)

"FU có ý nghĩa gì với em?"
Đơn giản là làm anh cả. Cái cảm giác khi nhắc đến FU Minh Râu là nghĩ đến khóa 4 chứ không ai khác, đó là một điều gì đó rất hay. Cảm giác bước vào trường mà không lo về cái bóng của khóa trên, không lo là có sinh viên nào học cao hơn mình, đã trút bỏ được rất nhiều gánh nặng tâm lý- cái gánh nặng đã làm năm lớp 10 của mình chả ra khỉ gì (năm 11 đã tốt hơn rất nhiều, và năm 12 thì mình có cảm giác gần giống với năm 11- vua sân khấu)

"QSX có ý nghĩa gì với em?"
Thật ra đơn giản chọn vì học quá dở, trong 4 khối thì: B có Toán- Hóa là 2 môn rất kinh dị với mình, khi mà mình đã bỏ Hóa ngay khi biết ko thi tốt nghiệp Hóa năm lớp 9, và Toán là môn mình đã bỏ từ khi nào không biết nữa, và các ngành lấy điểm khối B thấp (gần sàn) thì thật là nhảm và phí thời gian; Khối C thì khỏi nói, 3 môn đều kinh dị; Còn lại 2 khối, khối A thi cao theo ý muốn là Cơ-điện tử. Còn khối D... Chị mình xem thử một số trường, và mình nói rằng có ngành mới "tâm lý học", chắc không có ai thi đâu, thì chị lại nói ngành mới sẽ đem SV ra làm chuột bạch, vì không có giảng viên, ko có giáo án, không có tương lai (thật ra dù thi cũng ko đậu vì cuối cùng điểm chuẩn khá cao), chị lại thấy một ngành khác là "Ngữ Văn Đức" điểm khá bèo từ nào giờ, là ngành lâu năm, lại là một người có học tiếng Đức, chị nói mình rằng tiếng Đức hay lắm, có tương lai làm cho Merc, BMW, lúc đó cho chị 1 chiếc.

Thế là dù chả biết gì về cái trường này (cho tới lúc đó), và chả biết gì về ngành này, mình vẫn đăng ký. Thế là 2 khối rồi, bằng chị bằng em rồi, khối A chưa thi đã biết rớt, khối D thì còn hy vọng: văn 2 + toán 4.5 + anh 5 + vùng 1.5 =13 = sàn = đậu.

Thế nên QSX chả có ý nghĩa gì, tất cả những nuối tiếc về "gái đẹp, gái đông" kia chỉ là kết quả của việc tự tâng bốc QSX sau khi rớt BK và đậu QSX, chứ thật ra nếu tiếc, thì cái đáng tiếc nhất là cái Cơ Điện Tử BK, thích QSX chỉ là kết quả của tự thỏa mãn với những gì đạt được.

Và hiện tại, sau một hồi quay cuồng, mình đang tự thỏa mãn với FU và đã coi QSX như bất kỳ trường ĐH nào khác, gái thì Hoa Sen NIIT thiếu gì: đông, dễ thương, đẹp, giàu, chỉ không chắc lắm về cái đầu.

Câu trả lời cuối cùng: "QSX không có ý nghĩa gì với em, trừ việc người yêu em tên Thảo đang học Ngữ Văn Anh (thì phải) bên đó"

"Đi xa gia đình có ý nghĩa gì với em?"

Shit!- không có vườn cây mát mẻ, không có sân rộng, không có giường êm, không có xe (cảm giác phóng xe bạt mạng là liều thuốc phiện giúp quên đi hầu hết mọi thứ bullshit chiếm lấy trí óc), và quan trọng nhất là không có cha mẹ. Dù biết là mình ở nhà cũng chả phụ giúp gì nhưng cha mẹ mình không như cha mẹ bạn mình, đều đã lớn tuổi, mình thích ở nhà với cha mẹ mình.

Xa gia đình, thế mình đã đến đâu? Nơi này chỉ là cái xó ổ chuột! Chả có cái khỉ gì ở đây cả, dân nghèo, lạc hậu, đông đúc, mà xung quanh toàn BK, thật là nhảm nhí, tại sao mình lại ở chung nhà với 1 thằng hôi nách mà nó lại không thèm dứt mình ra cơ chứ, tại sao nó lại dốt vi tính và thiếu hẳn kinh nghiệm giao tiếp xã hội như thế, dù rằng nó đâu có ngu! Tại sao cha mẹ nó lại nuôi nó như nuôi hổ trong lồng, để giờ thả ra nó dốt hơn cả cóc ngồi đáy giếng.

Oh yeah!

"Thế theo em, học FU là đúng hay sai?"
Đúng. Không cần biết đây là tự thỏa mãn hay không. Ta chỉ mới bắt đầu, và phía trước, vẫn còn nhiều điều chưa biết.

Xin trích dẫn câu chuyện của một người mà tôi tình cờ nghe được:

"Tao học xong Điện-điện tử bên BK rồi. Chỉ cần cái chứng chỉ giáo dục quốc phòng nữa là lấy được bằng tốt nghiệp. Con bồ tao nghe thằng nào nói sau này ngành tao nghèo, tao học điện gia dụng mà, nên nó bỏ tao kiếm thằng khác, trong khi đó tao kiếm được chỗ làm, có mấy cái hợp đồng thiết kế đường dây nhà xưởng cả đống tiền, mà nó ngu, nó đéo biết, đi bỏ tao."

Oh, nếu chuyện này không xạo thì học ngành gì cũng phát tài được.

"Em viết mấy cái khỉ này để làm gì vậy?"
Chả biết, chỉ đơn giản là tôi đã chấm dứt cái thời kỳ tiếc nuối giả tạo QSX và những cái "triển vọng đầy hứa hẹn" kia. Bây giờ, đơn giản là tôi ko tập trung vào gì cả, dĩ nhiên vẫn phải học và chơi game, còn gái gú hay gì nữa thì cứ thích sao làm vậy, bắt đầu bằng việc xóa khỏi bộ óc tất cả những cô gái nằm ngoài công viên phân mềm.

Photobucket

Thứ Hai, 24 tháng 11, 2008

TN-SG (AS)

Entry đơn giản là chia sẻ vài kinh nghiệm về đi tốc hành An Sương- Long Hoa- Thị xã- Bến xe Tây Ninh.

Trước tiên là giá xe từ 30K-40K (tháng rồi tới nay) từ An Sương tới Thị xã (1 ghế), tùy xe lớn nhỏ, VIP hay không.

Có một số xe 35K nhưng nhét như thú và chậm như vịt, khuyến cáo ko nên đi, ko nhớ biển số, nhớ được bà lơ xe/ thu tiền hách dịch nhất: thường khoác áo sơ mi, đội nón vành tròn tròn ý, đeo túi chéo nhỏ, cỡ 50 tuổi, mập, xe 25 chỗ, 5 người 1 băng. Buồn là tại giấc mình đi hay trùng với xe này và lúc đó còn "nhỏ dại" nên trót leo lên.

Xe khác 30K chạy vù vù, ít nhét, tài xế ít dừng dù lơ kêu chờ khách nhưng tài sợ nên chạy (hehe), biển số Tây Ninh, 3612 hay đại loại thế, màu cam, 25 chỗ, từ Tây Ninh đi An Sương hình như khoảng 7h, 8h sáng gì đó.

Xe VIP là xe của doanh nghiệp Anh Huy, màu hồng, biển số Tây Ninh 7156, chắc là có nhiều hơn 1 chiếc, mới, máy lạnh suốt, 35K, 35 chỗ (hiếm, giờ toàn thấy TN-AS 25 chỗ), không nhanh nhưng rất dễ chịu, hai dãy ghê riêng hai bên nên không bao giờ nhét được, đã đi 2 lần, 2 lơ khác nhau, 2 xe khác nhau, nhưng giống nhau ở các đặc điểm nêu trên; giấc chạy: 1 lần từ AS, khoảng 6h chiều, 1 lần từ TN khoảng 8h55 sáng. Điểm yếu là do bự quá nên chạy chậm để đón đầy khách, nếu từ AS thì chắc đầy liền. Xe có lơ và thu tiền riêng, tài dùng chung cửa lên xuống với khách.

25, 35, còn 16? 16 chỗ đời cũ không bàn vì nhét còn hơn thú nữa. Nhưng có 1 lần mưa quá và ko còn xe nào khác nên đã đi 1 chiếc Merc Sprinter (Merc 16 chỗ vuông), máy lạnh suốt, chạy rất nhanh nếu đầy, 40K, hơi nhét nhưng chấp nhận được.

Còn một phương tiện khác mà mình dùng lâu nay nhưng giờ ko xài được nữa là Honda, khoảng 2,5h- 3h nếu chạy bình thường, 2h nếu nhanh, mức độ nguy hiểm: cao; mức độ mệt: tùy thuộc xe gì, với Wave Alpha là trung bình, với xe Trung Quốc chắc là hành xác; Mức độ tiết kiệm: tiết kiệm xe ôm, tiết kiệm tiền mua 2 xe (1 SG, 1 TN), tiết kiệm hơn nữa khi giá xăng xuống mà giá tốc hành ko xuống; mức độ thân thiết với người ngồi sau: cao, vì trên đường có rất nhiều cafe, quán ăn và khách sạn; mức độ rèn luyện bản thân: rất rất cao để làm chủ tay lái khi cua, khi chạy nhanh, khi né người khác, sự tỉnh táo khi xử lý tình huống, sự tập trung suốt chặng đường, tinh thần trách nhiệm với người ngồi sau, óc quan sát tìm Công An núp bắn tốc độ, tìm chó chạy rong, tìm gái đẹp chạy Future, Jupiter, khả năng giao tiếp với tài xế xe 4 bánh để nắm bắt thông tin về Công An,...

Nói chung là bạn chọn gì tùy bạn, nhưng 1 chiếc xe 2 người thủ thỉ chạy 4 tiếng rưỡi, nghỉ 1 đêm thì hơn 1 chiếc xe lúc nhúc, bó gối chạy 2 tiếng tới nơi chứ nhỉ.

Thứ Ba, 11 tháng 11, 2008

Entry for November 12, 2008




Headshot!!

Windows Vista, Unikey hay Vietkey deu ko chay duoc.
Thu 7 bat di cai gi GEW, xa tit Q1. Cung may nghe noi se co 1 ban nu (chua gap bao gio) se toi cho minh di (lop truong sap xep).
Chu nhat nay nghe noi di tham thay co, nghe nghi ngo qua.
Nha minh da chinh thuc ra mat tien, co so nha theo ten duong, ko con xet xet, suyt suyt nua. Nhung co y nghia gi khi ma toi khi minh hoc DH xong thi can nha do da ban mat roi, ba ma se bo Tay Ninh ma di ve Binh Duong , con minh va chi lai phai lan lon o cai xu MR nay (MR= Minh Rau, neu ban ko biet)

Chieu nay, trong lop minh, co 3 thang di viet de nghi voi giao vien xin cho giao luu voi cac ban nu Ngu Van Anh DH KHXH&NV de trau doi Anh Ngu =)) Khong biet chung no co duoc thoa man muu do den toi hay ko, hay la bay thang vao so den "nhung ke noi loan"?!

Thứ Bảy, 8 tháng 11, 2008

Sax, Sờ Ti Cô nữa à, ặc ặc!!!

Ba má mình từng kể với mình là từ hồi còn ẵm ngửa, mình đã khoái nghe một bài, cứ nghe là cười toe, đó là In the Army now

Lên đại học, được giáo dục về sờ ti, dù đã sờ ti nhiều cách, nhiều người, nhưng không bao giờ mình lại nghĩ đến sờ ti cô , trong đó, sờ ti là sáng tác, cô là company.

Và mình thật bất ngờ khi mới nãy, mình bật lại bài In the Army now thân yêu thì thằng bạn lại nói "mày cũng có chuyện tình lan can à?", và sau khi search từ khóa "lan can" thì nhaccuatui trả lại kết quả sau: Lan can Tình yêu

Cái bọn này sờ ti kinh thật, có khi nào cũng lại FU nữa ko? Này thì sờ ti

Thứ Hai, 3 tháng 11, 2008

Đức tính quan trọng nhất là tình yêu




Đơn giản thế thôi.