Thứ Ba, 7 tháng 4, 2009

Vĩnh biệt mùa hè




Từ nay mình bắt đầu làm quen với khái niệm không nghỉ hè. Mùa hè năm nay của lớp SE0425 chưa tới 1 tuần, kết thúc vào ngày 11 tháng 5.

Khá ngược ngạo với những gì mình được má kể từ nhỏ rằng mình tuổi ngựa, sinh mùa hè, lúc 10h sáng nên ngựa này không có khổ, chơi bời suốt.

Nhắc tới lúc mình sinh, theo bác sĩ hồi đó nói thì khả năng mình sinh ngày 30-4 hoặc 1-5 là rất lớn, nhưng với tinh thần anti-BK từ trong bụng mẹ, mình đã tránh được ngày 30 tháng 4.

Nhắc tới anti-BK mới thấy là bà chị gần nhà hôm nay chuyển qua mặc đồ ngắn, nhưng vì chị là BK và em trai chị trùng tên với tôi nên tôi không thích.

Thứ sáu lại đi coi Fast & Furious 4, giống như bữa đi coi Watchmen, thứ sáu này tới 4 giờ chiều mới học.

Chán nản.

Cảm giác này đang giết chết sức sống trong tôi.

Cuộc sống càng ngày càng trở nên vô vị, và ta không muốn cầm cuốn sách lên tí nào.

Cái ta muốn là nắm lấy tay ga, đi đến một nơi nào đó, mà mỗi khuôn mặt, mỗi giọng nói đều thân thiện, mọi người hạnh phúc, không quá ồn ào, không quá im ắng, và mọi người dang tay chào đón ta.
Nghe sao giống thế giới bên kia quá.

Đỉnh: ku
Le Quang Tu: sao?
Đỉnh: mày tính bỏ họp odi để di fast furious ah
Le Quang Tu: sax
Le Quang Tu: :))
Le Quang Tu: nhắc mới nhớ
Le Quang Tu: lượn qua 1 phát rồi tao đi luôn
Le Quang Tu: họp Odi sáng mà
Đỉnh: giàu nhỉ
Le Quang Tu: tao đi giấc 12h30 như bữa
Đỉnh: đi 1 mình ah
Le Quang Tu: chắc 1 mình
Đỉnh: xem film 1 mình
Đỉnh: tâm trạng gớm
Le Quang Tu: uh

Thứ bảy này, thi Toán cao cấp xong, đi gắn xenon rồi tối chạy về Tây Ninh, về với mái nhà xưa, nơi mà ngày xưa ta thường ngồi nhìn áo dài trắng từng đàn từng đàn bay qua, đơn giản vì trường ta về sớm hơn 10' và dưới cái nắng Tây Ninh, không có gì hay hơn là nhìn các cô gái trạc tuổi mình, có thể không xinh đẹp, lướt qua.

Khỉ, ta ghét khẩu trang. Nó làm ta thắc mắc không biết phía sau nó là gì. Càng thắc mắc, ta càng không muốn nhìn.

Hứa với các thế hệ con cháu (nếu ta lấy vợ và có con, cháu trai), ta sẽ làm cho khẩu trang không còn chỗ đứng, nhưng vẫn giữ xe đạp và xe máy làm phương tiện chính thức cho các quý cô chưa chồng, và mỗi chiếc xe các con chạy đều có sẵn 2 nón bảo hiểm, và ta sẽ không cấm các con chở con gái lạ, một khi các con còn đảm bảo được an toàn cho bản thân và cho người ta.

Đỉnh: sao phải khổ thế
Đỉnh: bao tao đi rùi tao đi cùng
Đỉnh: :">
Le Quang Tu: =.=
Đỉnh: nói thật chứ vào rạp 1 mình buồn lắm đó
Đỉnh: đi 2-3 thằng với nhau
Le Quang Tu: tao ko biết nữa
Đỉnh: nhìn người ta có đôi có cặp
Đỉnh: còn bình loạn này nọ
Đỉnh: chứ đi 1 mình
Đỉnh: chả bít nói với ai
Đỉnh: buồn lắm
Le Quang Tu: oh
Le Quang Tu: tưởng mày nói buồn lắm tự sát chết trong đó luôn chứ
Đỉnh: tao đang cố sống vui lên 1 chút
Đỉnh: đừng nói mấy chuyện tự sát nữa

Tôi cảm thấy ích kỷ.
Tôi cảm thấy chán nản.
Tôi cảm thấy lười biếng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét