Viết cho bản thân tôi, để nhớ về cái ngày này.
Thứ bảy bắt đầu bằng chat chit một tí.
Sáng thứ bảy dậy trễ- 9h10, lật đà lật đật vô nghe ông Ấn Độ giảng về Communication. Tiếc là những gì ông nói trùng với môn mình đã học khá nhiều, có cảm giác bị lừa. Có hơi thắc mắc không biết nếu sáng đó theo Đỉnh ra tư vấn tuyển sinh trong Lê Hồng Phong thì có vui không.
Nghe ông Ấn nói xong, ra chỉnh cái phần mềm demo lại cùng với Lớp Trưởng, nhận ra là trình độ mình thật thấp kém.
Bỏ ăn trưa, khoảng 11h hơn, chạy về nhà. Vừa qua cầu vượt Củ Chi gặp một bà chạy Atila kinh dị, 70-80 cây số giờ, mặc dù chả biết đường: tới Trảng Bàng, chạy đường Bầu Năng một khúc rồi quay lại chạy QL22; rồi 3 lần do dự ngay mấy ngã 3 lớn; về tới thị xã rồi thì chạy vòng tròn, xong chạy lên ngã tư Bình Minh rồi biến mất...
Sau khi mất dấu bà kia, chán quá chạy một tay, rồi thả tay ra luôn, không ngờ dễ thế, làm mới biết niềng xe hơi méo, cái "hơi" này làm nó gần như không sửa được bởi mắt thường.
Về tới nhà, chiến thắng cơn buồn ngủ, đi hớt tóc. Hớt xong, vừa về, móc điện thoại bỏ lên bàn thì điện thoại rung. Bạn gọi.
Chạy ra tới nơi, đầu óc mụ mị thế nào, cứ nhớ là đang cởi đồ thì bạn gọi, lại nói là mới về tới luôn (thực ra đã về được nửa tiếng).
Muốn gì được nấy, mặc dù điều đó đến quá bất ngờ, và có lẽ như ta đã nhận ra ta không còn muốn nữa. Thật sượng, ta cảm giác như mình như một thằng ngốc, đang cố gắng giữ cái lưỡi của mình khỏi động đậy.
Chở bạn đi rút tiền, chở bạn đi lấy áo, ngồi chơi với bạn một chút rồi lại chở bạn đi tới chỗ hẹn, trả bạn lại cho họ. Về nhà và trên đường, không quên tập luyện thả tay.
Chiều chủ nhật vừa coi Stardust, thật đáng thời gian, có tất cả những gì mình thích: Thế giới tưởng tượng, phép thuật, gia đình, mưu mô, độc ác, lãng mạn, tình yêu, các công trình hoành tráng...
Có lẽ mình sẽ nghe lời chị và mẹ, bạn, và má bạn nữa.
Tự hỏi một ngày nào đó, khi đọc lại những dòng này, ta có hối hận về con đường tình mình đã chọn hay không? Vì một khi đã chọn, ta phải có trách nhiệm với sự lựa chọn của mình.
Ta đã không nói gì, dù là điều đơn giản nhất, ta đã không nhìn dù mỗi cái lướt qua làm ta muốn nhìn thêm. Và ta đã một lần nữa, với từng mạch máu như đông lại, không thể phá vỡ bức tường vô hình đó- bức tường mà ta đã xây nên.
Nhiều khi ta cảm thấy mình yếu đuối hơn cả một cô gái.
Cảm giác đó, nó gần như là "tự thấy không xứng đáng".
Nếu đặt mình vào vị trí đó, mình sẽ làm gì? Liệu mình có làm như thế? Mình không biết được.
"Tại sao mình lại trở thành như thế này?"
"Mình"- nhớ chứ? "Mình"
.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét