TP nó rộng, và bạn mới lẫn cũ cứ rải rác lung tung.
Chạy vào Danh rồi về, tổng cộng đi xe từ 1 tiếng tới 1 tiếng rưỡi. Thế mà hồi đó mình thấy 90 phút đá banh thật là dài (vì mình muốn coi phim hoạt hình mà nhà chỉ có 1 TV).
Từ nhà trọ hoặc ĐH FPT về Thị xã TN chỉ có 100 phút.
Mình thích cảm giác thả hai tay trên quốc lộ, nhắm mắt lại, giang 2 tay ra, hít vào mùi mùi của cánh đồng lúa. Tiếc là chỉ mới làm 1 lần, được 2 giây thôi.
Trong khi mọi người xung quanh đang tiến lên và trưởng thành, mình đứng đó, nhìn họ, mình thấy mình vẫn muốn làm trẻ con mãi.
Tôi khỏe, tôi chạy xe, để khi tôi mệt, tôi đã đến nơi tôi cần đến, bên cạnh những người yêu quý của tôi, để rồi khi tôi khỏe lại, tôi lại đi đến với người khác...
Chán quá. Ôi, "ý trung nhân"
Mình là người thích trạng thái hiện tại của bản thân:
khi chạy xe ko muốn dừng, chờ tới lúc gần hết xăng;
ngủ ko muốn dậy;
đi Đà Lạt ko muốn về;
Chỉ có đi học là muốn về thôi
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét