Mệt quá. Học như thú. Không ngờ với cái thời khóa biểu như thế mà cũng có người sắp xếp cua gái được. Thật là...
Không thích lượn nữa, xe hở xu páp trên nên yếu rồi, cuối tuần này về nhà vặn lại rồi lượn tiếp, chứ giờ nó chạy như hồi cách đây 2 năm ý, vừa yếu vừa hao xăng.
Hồi năm 12, rảnh đến mức 1 tờ báo đọc đi đọc lại mãi. Giờ thì 1 tờ báo liếc được nửa số trang là may lắm rồi, đừng nói chi đọc nội dung.
Đọc lại một bài viết ngắn từng đọc năm ngoái, viết về tâm sự của một cô gái khi bên cạnh người yêu thì cả hai vui vẻ lắm, nhưng vừa bung ra là không có lấy một tin nhắn, một cú phone. Đơn giản là chàng trai quá bận với công việc, với bạn bè....
Chắc là chút nữa học võ xong không đi quán cà phê quân sự ngồi nữa. (Lại có trường học quân sự trong đó)
1 giờ rưỡi sáng rồi, giờ này mà có một cô gái ngồi kế bên cọ cọ vào mình, mình cũng chả care, mệt mỏi quá rồi.
Trước khi đi ngủ thò chân qua đá thằng chung phòng một cái nào.
Cô gái đó lại muốn mình chở cô ấy về nhà, nhưng khác với lần trước, lần này lịch hai người không khớp nhau -> một mình lái chiếc xe hở xu páp về nhà, mong sẽ gặp 5056 (hay 59 nhỉ), lần này có thể lưỡi sẽ động đậy, nhưng xe hở xu páp có lẽ không chạy kịp chiếc Mio kia nữa...
Thứ Năm, 5 tháng 3, 2009
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Xin đính chính lại là cuối cùng chú mày cũng vác mặt ra quán cafe. Đúng là dân TN uso pusy.
Trả lờiXóaTại có thằng bảo là về nhà ngủ nhưng vẫn chạy AB ra trước đó chứ.
Trả lờiXóa