Riết rồi đường sá đi mòn hết rồi, theo thằng bạn ra tới Quận 7 cũng chả thấy vui, đường SG cũng chỉ có nhiêu đó, người là người, chán.
Học, học thì dễ, kiểm thì khó, thi càng khó bạo, riết thành siêu nhân quá. Tiếc là siêu nhân không có bạn gái.
Cuối cùng chỉ có giấc ngủ là quyến rũ nhất, mấy thứ khác cứ một mình thưởng thức mãi cũng không còn vị gì. Đến cái ngày mà ngủ một mình cũng trở nên chán thì sao nhỉ?!
_Tối nay mày rảnh không? Tao qua nhà mày.
_Rảnh. Hay là qua nhà thằng Huy luôn đi nhe!
_Ừ.
(5 phút sau)
_Tối nay tao bận rồi mày ơi.
_Còn tao thì sao?
_Hay là mày qua nhà thằng Huy một mình đi.
(1 tiếng rưỡi sau)
_Mày có qua nhà thằng Huy không?
_Không.
_Tưởng mày còn thì tao qua.
_Mày nghĩ sao vậy? Từ đây vô trong đó là 45 phút tới 1 tiếng đó mày. Mà mày nói mày bận mà.
_Hết bận rồi.
_Tao thua mày luôn.
Thế đấy! Đến thằng bạn mà mình coi là sáng suốt nhất cũng trở nên điên rồ, đến mức chả phân biệt được bận một chút với bận một buổi.
Hôm nay chỉ có vui một cái là nhìn thấy vẻ sợ sệt trên mặt con nhỏ kia. Sao mình thích người ta nhìn mình một cách sợ sệt ghê nhỉ, không phải nghi ngờ, mà là sợ sệt ý.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Se co luc may thay thang ban may coi la dien ro nhat tro nen sang suot :D
Trả lờiXóaThằng điên rồ và thiếu sáng suốt nhất mà tao thấy là tao, và có vẻ chẳng bao giờ tao thỏa mãn được với những gì mình chưa có (có rồi thì khác)
Trả lờiXóa