Bạn nói đúng, mình nhìn cuộc sống quá phức tạp, bởi vì nó quá đơn giản, bạn ngược lại.
Bây giờ mình sẽ nghe bạn, nhìn nó đơn giản, nhưng không phải đơn giản hóa nó mà là có sao thấy vậy, không tô vẽ thêm, không bôi xóa bớt.
Yêu bạn lắm, cái cách bạn làm mình thấy mình sai, chỉ cho mình con đường tiến bộ, để mình đi một con đường khác, cũng tiến bộ, giống của bạn, nhưng cũng giống của mình, mong rằng con người mình sẽ trở thành, dù là ai, cũng được bạn yêu thương, và chính mình cũng yêu nó.
Đừng đơn giản quá, sẽ thành vô tâm, nhưng đừng phức tạp quá, sẽ thành ông già.
Nếu có tiền, muốn mua một chiếc Yamaha R1, chạy thứ đó mới không đụng hàng.
Chả thích người khác giống mình, như con @ của mình, hồi đó chả ai có, giờ thành chuẩn, chán, thương nó lắm nhưng cũng ghét nó lắm. Nhớ hồi mới mua, tụi kia thấy mới, ghét, cà trầy tùm lum (dĩ nhiên không có mặt mình), thế mà giờ @ chạy đầy đường, từ dân đàng hoàng đến bọn gì đâu. Đẳng cấp không còn! (thế mà cha nào nói: "phong độ là nhất thời, đẳng cấp là mãi mãi")
Thứ Hai, 21 tháng 1, 2008
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
câu cúi cùng cô Mỹ Hương nói , NOT "thằng cha" =))
Trả lờiXóa