Thứ Sáu, 25 tháng 1, 2008

Tặng các bạn

(cảm hứng từ đời thực, dành tặng các bạn tôi)

_Mén! Bôi bảng kìa!- Gà la lớn từ phía cửa ra vào.
_Hôm qua tui bôi rồi mà!- Mén đang coi ké truyện bên kia lớp trả lời.
_Tao không biết! Sao đỏ biểu bôi bảng kìa!
Mén tức tối đứng dậy, vừa tiếc cuốn truyện Trúc đang đọc, vừa tức thằng Gà và đứa sao đỏ kia. Mén vớ lấy cái giẻ lau bảng, đùng đùng tiến ra vòi nước lớp bên cạnh, vì theo Tú nói "vòi nước lớp mình bị ô nhiễm". Đến gần cửa, bỗng máu trong người Mén đông hết lại, Tuấn đang đứng đó. Mén lấy tay trái vén tóc, cúi mặt bước tiếp, sau những gì Tú nói về Tuấn, Mén không muốn gặp Tuấn nữa.

Nhúng giẻ xong, Mén lau bảng và về chỗ ngồi cạnh Gà, giữa bàn hai dãy gần cửa, Mén nghĩ mông lung: "Kiếm mình sao? Cứ đứng đó. Ghét!". Mén đang nghĩ đâu đâu, bỗng Danh đeo cặp chạy vào, Danh đi trễ. Tú ngồi sau Gà (Gà ngồi gần cửa) nạt: "Mày đi trễ thì ở nhà luôn đi rồi con Bình viết phép cho, chứ trừ điểm kiểu này lớp mình lại hạn chót, rồi cuối tuần lại nghe cải lương nữa". Gà từ tốn: "Lo gì, có Mén ngồi đây sao đỏ không trừ điểm đâu." Lạ, Mén có là anh chị gì đâu mà ghê thế, hay là...

Đang giờ Văn, Tú đang thuyết trình bài "Sóng" của Xuân Quỳnh, hay đúng hơn là đang thuyết giảng về tình yêu, Mén chả thiết nghe.
_Sao mới nãy mày không nói chuyện với "anh" Tuấn?- Gà hỏi
_(Im lặng)
Mén đang nghĩ, Tuấn là Bí thư, không việc gì trực cờ đỏ, hay là Tuấn muốn gặp Mén? Nhưng Tú từng nói: "thằng Tuấn với thằng Quốc nghỉ chơi nhau do tụi nó cược thằng nào cua được con Ngọc, con Ngọc đi với thằng Quốc rồi lại bỏ thằng Quốc, nó thích thằng Tuấn, thế là nghỉ chơi! Nhảm nhí! Đúng là không có cái khốn nạn nào giống cái khốn nạn nào!" Mén đâu thể giải thích cho Gà, Gà chỉ là Gà mà thôi- một kẻ dùng chữ "vô đối" bừa bãi và không hiểu nghĩa "cứu cánh" là gì.

Mén quyết định chiều nay đi gặp Tuấn khi Tuấn trực cờ đỏ lớp A5 (do bồi dưỡng HSG QG nên lịch trực chiều có khác lịch sáng). Mén chạy qua hỏi lớp A5 chiều nay học phòng nào, "11 A9"- Tiên trả lời. Mén hí hửng về lớp và chờ tới chiều, nghĩ xem nên nói gì.

Chiều, chỉ có 5' hành động, vì giờ ôn bài chiều chỉ có 5', Mén tất tả chạy lên phòng A9, không có ai, ngộ nhờ, lớp kế bên vẫn học mà. rồi Mén sực nhớ "lớp mình học phòng 10 A10 nên mình tưởng A5 cũng học phòng lớp 10, chết rồi!" nhìn xuống phòng 11 A9, kìa Huyền đang ký sổ cờ đỏ và Tuấn cũng vừa đi, lẹ lẹ Mén ơi, Mén chạy vù qua dãy lầu, để lại bụi mịt mù phía sau.

Nhưng trời không thương Mén, lớp Mén học thể dục nên ngồi đầy sân, từ căn tin đến tượng đài, từ ghế đá đến trên cây, chỗ nào cũng có lớp Mén, "thế là hết làm ăn"- Mén nghĩ.
...

(Quán Hoa Lan, ngã tư phở)
_Hổng hiểu gì hết đó- Thảo vừa nói vừa nhăn mặt
_Đừng bắt tui nói lại à nhe- Mén hơi cáu
_Hờ, thì bà thắc mắc thằng Tuấn "dê xồm" làm cái quái gì mà cất công lặn lội qua trực sao đỏ thay cho thằng Cường lớp nó phải không?
_Ừ
_Có cái gì đâu mà nghĩ, chắc nó có nhọt ở mông, ngồi không tiện nên đi trực để được đứng đó mà
_Nham nhở
_Chứ có gì đâu mà quan trọng hóa thế, nó trực kệ nó, mình ngồi trong mà, với lại bà còn có thằng Hậu nữa mà, thằng đó tốt lắm chứ đâu như thằng "dê xồm" kia.
_Lăng xê dữ hé, làm như Hậu em bà hổng bằng, nó tốt thì bà chịu nó đi
_Thì tại nó em tui nên tui mới làm mai cho bà , mí lị bà quan tâm thằng đem tình bạn đổi chiến thắng kia chi
_Nhưng mà từ cái nhìn đầu tiên tui đã thấy Tuấn rất đặc biệt
_Vậy còn Hậu, hổng phải bà nói từ hồi xửa hồi xưa, bà đã thấy Hậu đặc biệt sao?
_Ừ thì là vậy, nhưng ai mà biết được, lỡ đó chỉ là rung động đầu đời, pupy love thì sao?
_"Rung động" mấy năm rồi?
_Ai nhớ, chừng 7 hay 8 gì đó
_Giời ơi
_Làm gì kêu ổng ghê thế
_Kêu kệ tui, nóng à nhe, 7 8 5 (7, 8 năm) mà cục sắt mới bằng cây đũa, bây gìơ bà bỏ, mài thằng Tuấn thì tới khi nào mới có kim!?
_Tuấn là cục sắt nhỏ hơn
_Cãi hoài, có biết tui tốn bao nhiêu công sức phụ bà mài thằng Hậu không? đền Sữa chua đi, còn không dẫn tui đi ăn bánh chuối đền đó, đền cho bà bán con @ của bà luôn
_Nói người ta cười cho, Martin @ mà la lớn như Honda @ ý
_Mà bà cứ phức tạp hóa vấn đề không hà! Ngồi đây than vãn chi, có biết Stress làm mọc mụn không hả, mấy thằng đó kệ nó, thời gian sẽ trả lời
_Que sera sera, What will be will be chứ gì? thuộc bài rồi, cứ nghe ông Tú với bà Trúc giảng mãi
_Nhắc hai người đó mới nhớ, bà ngồi thắc mắc, sao không nghĩ coi tại sao Tú với Johny Trí Nguyễn xài Photobucket còn Trúc với Ngô Phương Lan lại chuộng Imeem luôn đi
_Ừ hé, vậy ai nam tính nhiều thì xài Photobucket, nữ tính nhiều xài Imeem, vậy mình xài Imageshack thì sao ta
_ lung tung, cứ thích phức tạp hóa không hà, nghe mấy người nói hoài chắc tui nghẹt thở tui chết quá, đời đơn giản sao không cứ để yên nó thế, suy nghĩ vừa tốn thời gian vừa tốn calo, hèn chi bà với Trúc ốm nhách, chả hiểu sao thằng Tú cứ mập ù, về ngủ một giấc cho tỉnh táo đi, tui về làm đẹp, cấm làm phiền dưới mọi hình thức!
Thảo bỏ về, Mén ngồi lại, rồi cũng về nhà, mở Boom lên chơi.

Hôm sau, Mén phục kích trước nhà Thảo, chờ Thảo vừa đi chơi với Tú về, liền nhảy từ bụi lùm ra:
_Tặng mày chuối nướng trước nhà Tú nè
_Hờ, mới ở đó về, bà chị bán chuối cũng nói bà có ghé mua chuối đem về, nhìn mặt lại gian gian, có ý đồ gì với người iu bên xứ chuột túi của tui hả!?
_HeHeHe, có gì đâu, chỉ là quà, bồi dưỡng bà giúp tui mài Hậu, thế thôi
_Thế thì tốt, đầu óc sáng ra chưa? Sáng rồi thì cố gắng làm nhiều việc tốt vào, có thế mới lên chỗ thánh Pier được, chứ đừng như thằng Tú, nó cứ như từ địa ngục lên vậy, mà cứ quên đưa nó cuốn "7 ngày cho mãi mãi" hoài. Đúng là trí nhớ kém!
_Uhm, giờ tui nghe lời bà, không phức tạp hóa vấn đề nữa, cứ xem cuộc sống như nó vốn có, kệ Tuấn, bà hé
_Hờ, ngoan! Giỏi! Gà là Gà, Mén là Mén, không phải Cà Mên.

Phóng tác bởi Tú Inkpot

2 nhận xét:

  1. Đậu- as cool as a cucumber [ Bêtô ]lúc 19:49 26 tháng 1, 2008

    hahahaha :)) cong nhan .... nham thiet , e bai fuc a Chom =))
    the` la` chi doc tu fa`n nga~ tu fo?
    mac du` da~ dc tac ja tom tat so luoc toan bo cau chuyen ....
    tuy nhien ....
    doc xong van chang hieu j het =))

    Trả lờiXóa
  2. please tell me who are they, hỉu sơ sơ mà vẫn mù tịt, càng đọc càng mù

    Trả lờiXóa