(Đọc lại tựa nghe cứ như nói về đo chữ đường mía í
...
6h15 sáng thứ năm 10 tháng 1 năm 2008
Thức dậy trễ nà há, nhưng vẫn kịp tắm.
6h45
lớp ta hôm nay vắng một bạn, lý do: bịnh
Vấn đề là sau mười mấy năm (hoặc ít hơn) trồng mía, nhìn mía bị đốt do mấy người làm công chặt mía, bọn thả bò ăn mía bị đuổi ghét nên đốt, hoặc là đốt chơi cho vui, đốt bằng Molotov cocktail mới dữ
(cái này là một loại na ná lựu đoạn, châm lửa rồi ném, ở Tây Ninh thường xài chia xăng hay dầu hôi cắm cây nhang, châm rồi chọi vào giữa đám mía, khi nào nhang bén vào chất cháy thì đi tong hàng ha mía vì mía bắt lửa rất trùm khi khô)

Hơn nữa bây giờ nhà nước không khuyến khích dùng xe máy cày nữa dù nó chạy chậm rì (trong khi xe ben có cha mẹ cán chết người nhà nước chẳng đoái hoài, thôi không nói nữa kẻo có người hiểu lầm báo công an), mà nông dân tiền đâu kêu Kamaz, thế là họ bỏ mía, chặt mía tới đâu cày đất tới đó, chủ yếu chuyển qua mì vì mì khó cháy, đang có giá (mía rớt thảm hại), dễ chở dễ bán hơn. Thế là bái bai ngành mía đường
10h
Các bí thư đi cắm trại đã về (có một bí thư đã "nhường" cho lớp trưởng đi còn mình ngủ ở nhà
Ra chơi xong vô lớp thấy một bạn nữ mắt đỏ hoe, mình cũng không hỏi (vì biết chả ai trả lời)
Chưa hết, cũng sáng đó báo Tây Ninh vào phỏng vấn bạn Triệu HSG QG của lớp, còn xách CAMERA vào quay mấy "bộ mặt mốc" (Mr Hùng nói
Buổi học kết thúc bằng màn song ca của lớp trưởng và bạn LT (nội công thâm hậu
Thế là hết buổi học sáng hôm qua. Nhưng mọi chuyện chưa kết thúc...
(có người thật sáng suốt khi không đi cắm trại, không thì bạn Tú nhà ta đi tong :D )
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét