Bạn, mình mong bạn đọc được những dòng này từ một nơi ấp áp, ở một nơi rất xa, xa tới nỗi mình không tới được nhưng hằng ngày bạn vẫn ra vào, thế nghĩa là mình đã thành công. Mình hạnh phúc lắm.
Mình biết về bạn nhiều hơn, nhưng không thể gọi là hiểu, và mình cũng chỉ muốn biết, muốn hiểu ở những phần bạn muốn hiểu, mình không muốn vượt qua giới hạn cái khẩu trang kia để tìm hiểu cái mà người ta đã tốn hàng trăm thước phim, hàng ngàn trang giấy, hàng triệu bài ca chỉ để kể lại nó. (cái gì sau khẩu trang tự biết nhé)
Bạn nói cũng đúng, có lẽ mình nên nhìn nhận và sửa đổi lại bản thân, lúc đó có thể mình sẽ thấy cuộc sống tươi đẹp hơn.
À mà mình mới nhớ ra một điều là lúc đầu, hình như bạn sợ mình nên mới run thế, nhưng càng về sau, bạn thấy mình hiền lành thì càng uy hiếp, đe dọa, thế mới biết đúng là con gái.
Vẫn mong bạn thể hiện tài năng.
Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2008
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét