Ngày xưa có một con ngựa màu xanh nhớt, chủ nó, một cô gái bận rộn, đã gửi nó vào tay những tên nài ngựa không có tâm, và cũng chả có trình độ.
Dù cô gái trả chúng rất nhiều tiền, nhưng vì thiếu hiểu biết, chúng đã làm con ngựa ngày một yếu hơn, chậm hơn, và bệnh tật hơn, càng làm vậy, cô gái càng lo lắng và càng trả chúng nhiều tiền hơn, nhưng tình trạng chú ngựa vẫn ngày một tệ đi.
Chú ngựa, vốn là một trong những con ngựa ở thế hệ thứ hai của giống mới do con người tạo ra vài năm trước, có sự bền bỉ, tốc độ, và tất cả những gì một con ngựa tốt có thể có ở cái giá ấy. Chủ đầu tiên của con ngựa, vốn là chồng của em gái của mẹ của cô gái, là một luật sư, trước đây ông làm bên cảnh sát, và ông biết rất ít về ngựa, ông đã gửi ngựa cho bọn huấn luyện ngựa trong khi ông đi ăn uống gì đó. Thế là bọn này, nhằm khi ông đi khỏi, đã tiêm virus vào ngựa với mục đích gì không biết, nhưng biết rằng điều đó không thể tốt cho con ngựa. Và cách đây vài năm, khi mua ngựa mới, ông đã cho cô cháu mình con ngựa này.
Cô gái ngày một bực mình khi con ngựa cứ chậm chạm chạy trên đường, bị những con ngựa khác vượt lên, cô không thích điều này, và với tình trạng con ngựa xấu đi từng ngày, cô nghĩ nó sắp chết.
Cô lấy tiền dành dụm đi mua một con ngựa mới, một con ngựa đời thứ nhất của một giống hoàn toàn mới, với nhiều ưu điểm hơn giống cũ, cô rất ưng ý. Còn con ngựa sắp chết, cô nghĩ nó xứng đáng chết ở một nơi có đồng cỏ xanh trải dài ngút tầm mắt, có đàn cừu nhởn nhơ gặm cỏ, nơi cha mẹ cô và em trai đang sống. Thế là cô đem nó về nhà cha mẹ cô
Nhìn vào mắt con ngựa, người em trai bỗng thấy phía sau sự mệt mỏi và bệnh tật kia, vẫn còn khát vọng sống, khát vọng tự do, mong muốn được tung vó trên cánh đồng, nhưng mong muốn của con ngựa hình như không được ông trời đồng ý, ông bắt nó nằm đó, nhấc đầu không nổi, chỉ biết nhìn ra cánh đồng qua cánh cửa chuồng. Người em trai tội nghiệp nó lắm, nhưng chả biết làm gì, cậu ngồi xuống vuốt ve nó, và cậu thấy những vết lạ trên da con ngựa. Tuy chưa từng có con ngựa nào nhưng cậuvẫn biết thế nào là không bình thường.
Cậu chạy nhanh vào thư viện gia đình, lục tìm trong các cuốn sách về ngựa, chả thấy gì, cậu nhớ lại nhà mình có một cuốn sách nói về loài vật có cái tựa rất kỳ cục, thế là cậu chạy lại đống sách báo bị chất đống vì lần dọn nhà khẩn cấp trước, khi bà cậu đến chơi, và tìm thấy cuốn "Những căn bệnh không đáng quan tâm ở loài vật vì chúng không lây cho con người, còn những con vật thì chết", lật trang đầu, cậu thấy chữ ký tặng của tác giả:
"tặng cậu, người duy nhất mua cuốn sách này, và vì là người duy nhất, tôi đã tặng chứ không bán, nên phải ghi là tặng người được tặng cuốn sách này. Tác giả- người bán sách- người tặng sách. Ký tên"
...
Cậu nhớ lại hôm đó, cậu lên thành phố vì chú của cậu hư máy tuốt lúa, và không thợ nào sửa được, cậu sửa xong và được trả công ba đồng bạc, quá ít, chỉ đủ mua một một cái Bánh Mì không Thịt Nướng. Cậu cầm tiền đó xuống khu mua sắm, thì thấy trước một nhà sách có treo băng rôn lớn "Tác giả tặng chữ ký cho ngưới mua sách, số lượng có hạn", cậu nhìn vào trong và thấy một cô gái trẻ đang ngồi chống cùi chỏ xuống bàn đỡ mặt mà ngủ, khuôn mặt cô xinh đẹp, sáng sủa, nhưng cô ngủ mà nước miếng chảy xuống ướt cả bàn, cô còn nói mớ: "cô ký xong rồi, của con đây... anh mua tặng ai?...", rõ ràng cô ta chả bán được cuốn sách nào. Cậu bước vào, cầm một cuốn sách và nghĩ: chả ai mua là phải, cuốn sách này, tuy cái tựa quá thô nhưng nội dung thì không thể nào được viết bởi một cô gái trẻ như thế này, mình còn không viết được nói chi cô ta- một người có một khuôn mặt xấu xí khi ngủ.
Cậu ngồi xuống trước cô gái, gõ lên bàn "cốc cốc", cô gái vẫn mớ: "anh đấy à, hôm nay em bán được nhiều lắm, chúng mình đi ăn tối nhé. Mà em có quà cho anh đây" rồi cô gái chồm tới trước trong giấc mơ, chụp lấy đầu cậu và đưa môi cô lại gần. Cậu liền đứng dậy và cô gái mất thăng bằng, ngã chúi tới trước, cậu liền chụp lấy hai vai cô gái, đỡ cô ngồi lên bàn, lay cô dậy và nói: "Cô hôn tôi, tôi rất vui nhưng cô làm ơn lau miệng trước nhé", cô gái nghe thế, đưa đôi mắt tròn xinh đẹp nhìn cậu, lấy khăn lau miệng (nhìn gần, cậu không thể tin rằng cô gái xinh đẹp này lại là người chảy nước miếng khi nãy) rồi hỏi: "cậu bao nhiêu tuổi rồi?"- "vài tháng nữa thì 18"- "tôi cũng thế"- "nhưng nhìn cô chắc cũng 22" - "do trang điểm thôi, thế mà cũng chả có ai mua", cậu chu môi và liếc đi hướng khác, cô gái ngạc nhiên, và cô đánh nhẹ cậu "mua sách! cậu đang nghĩ gì vậy" rồi cô cười, cậu cũng cười.
"Tôi cũng muốn mua cho cô, nhưng ở đây ghi là 20 đồng vàng, tôi chỉ đem có 3 đồng bạc, cô lấy Master Card chứ?" - "uhm, vì mới nãy cậu sém nhận nụ hôn amilaza, tôi sẽ cho cậu 1 cuốn, tôi chỉ nhận VISA thôi." - "1 cuốn sách thôi à?" - "cậu còn muốn gì nữa!" (chống nạnh, bĩu môi, đưa cằm rồi lại đưa tay che miệng, cười khúc khích, liếc, cụp mắt xuống, đằng hắng, xoay đầu tung mái tóc ra sau, khoanh tay, nghiêm mặt, nghiêm giọng) "giờ có lấy sách hay không?" - "lấy" (điệu bộ bắt chước). Cậu cầm cuốn sách cô vừa ký và tặng, bước ra cửa và quay lại hỏi: "à mà cô có bạn trai chưa?"- "cậu có ý đồ gì đấy!" - "thôi, không có gì" và cậu bước đi giữa đám đông, không quay đầu lại.
...
Hồi tưởng xong, cậu lật mục lục, tìm các bệnh về ngựa, rồi tìm hình minh họa giống các vết mình thấy. Đây rồi! Cậu liền gọi cho bác sĩ Thúy chuyên Thú Y.
Bác sĩ đến, nhìn con ngựa hồi lâu rồi nói "Cũng may là kêu tôi đúng lúc, vài ngày nữa thôi là hết cứu". Chữa xong, bác sĩ về và kêu mọi người để con ngựa nằm nghỉ.
Năm ngày sau con ngựa đã đi lại được.
Một tuần sau nó đã chạy được. Cậu liền nhảy lên, thúc cho nó chạy, cậu nhận ra một điều rằng nó không thích chạy chậm, nó chỉ chạy hoặc rất chậm, hoặc nhanh, hàng xóm nhìn thấy cậu cưỡi ngựa cà khực và nói "đồ không biết cưỡi ngựa". Nhưng rồi cậu cũng quen, cậu lựa đoạn đường vắng và cho ngựa phi hết tốc lực: 70, 75, 80, 85, 90, thật tuyệt, 90 km/h, cậu nhớ rằng giống này chỉ chạy đến 87 km/h mà thôi.
Cậu vui sướng, thầm cảm ơn cô gái kia vì cuốn sách bổ ích, nhưng cậu cũng tiếc vì đã không hỏi tên cô gái, và không biết cách nào liên lạc.
Cậu cưỡi con ngựa đi từ từ về phía mặt trời lặn và hát: "tôi là gã trai giàu chưa bồ, và đường về nhà còn hai trăm mét..."
Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2008
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
thề là sẽ đọc vào 1 ngày đẹp trời & máy nhà đã sửa xog
Trả lờiXóaThân ái & Quyết tâm =))