Thứ Hai, 29 tháng 12, 2008

Lạnh.

->
Về đến nhà, vui khi thấy cả nhà đều khỏe, đều vui vẻ
Nhưng chẳng muốn mở laptop lên, chẳng muốn lên mạng, chẳng muốn chơi game gì nữa, chẳng muốn ai Buzz nữa.
...
Cuối cùng ta lại ngồi đây, xem blog, viết cái này, nghe nhaccuatui, chat với 3 thằng cùng lúc.
!
Cảm giác mà ta muốn có lúc này là có một người có thể vừa làm bạn, vừa làm người tình bên cạnh, và dĩ nhiên người đó là một cô gái. Ta gần như đã có được cảm giác đó, nhưng thực ra tất cả chỉ là gần giống.
?
Bạn nói đúng, ta rất hạnh phúc với gia đình, học hành, nhưng ta vẫn luôn đòi hỏi thêm. Có thể ta tham lam, nhưng ta rất thích những khi ta tham lam thế này, nó giúp ta tiến bộ về nhiều mặt.

Sự thực là ta vẫn phải gắn bó với cái máy tính này rất lâu nữa, nhưng có thể từ một người bạn 24/24, vai trò của nó sẽ giảm xuống còn là một người đồng nghiệp 10/24 thôi, và ta sẽ làm việc gì khác để bù vào thời gian chơi game của mình.

Sự thực là với cái thời khóa biểu chiều 12h30 - 17h30 và 2 buổi Vovinam sáng thứ tư và sáu 7h30 - 9h00, ta chả có thời gian nào để gặp gỡ mọi người vào giờ giấc bình thường cả.
.
.
.
Trước khi bước tiếp con đường, kẻ lang thang cô độc nhìn vào dòng nước phẳng như gương, vẫy tay với chính cái bóng của mình và nói "Bon Voyage!" , và khi kẻ lang thang quay lưng bước đi, cái bóng lên tiếng "Que Sera Sera."

3 nhận xét: