Thứ Hai, 15 tháng 12, 2008

Hễ đi là đến ư? (cười nhếch mép) Đến đâu cơ chứ?

"Mày sao vậy?"

Chỉ một câu hỏi đó của Vũ mà mình như tỉnh giấc.

Vũ luôn xuất hiện bên mình, dù ở lớp hay trên mạng, và luôn làm mình shock với những status thật là "bác học":

. "Con người, thì không nên yêu bằng tình yêu của thần thánh" (cũng là lời khuyên Vũ dành cho mình)
. "Con người, nếu ở trong một căn phòng kín quá lâu, thì sẽ đồng hóa với căn phòng đó và trở thành một thứ đồ vật"
. "Tôi chợt hiểu ra rằng nỗi buồn là một phần trong cái vũ trụ của tôi, và nó không phải là một bệnh lý cần phải loại bỏ"

Vũ nói mình "Khi mày nói ra điều đó, mày ít nhiều đã đặt hy vọng vô câu nói đó rồi", cả hai nhìn qua Tuân đang mua súng M4 giảm thanh trong màn cs_italy, rồi Vũ tiếp "Mà mày hy vọng càng nhiều thì càng thất vọng, nên từ lâu rồi, tao ít bao giờ hy vọng cái gì nhiều quá". Tôi nói "Hy vọng càng nhiều thì càng thất vọng, tao gọi đó là tuyệt vọng", rồi tôi nhìn Tuân ôm mặt, đập bàn khi ăn một cú headshot của Trương, Tuân đã tuyệt vọng.

Tâm trạng chán nản là một liều thuốc độc, nó ăn mòn tâm hồn cho tới khi tâm trạng còn lại là vô cảm (nếu người ta còn sống tới lúc đó)
->Đây là kết luận của mình.

Nhưng niềm vui nào cũng có kết thúc, và nếu niềm vui của tôi kết thúc khi niềm vui của mọi người còn, nó sẽ tách tôi ra khỏi đám đông. Đó là kết thúc của một ngày rất vui vẻ bên cô gái ấy, là khi cả hai nằm trên giường và cô ấy đề nghị mình ở lại, nhưng hơi ấm từ cơ thể cô ấy không thể làm nóng chảy cánh cửa sắt nơi trái tim mình- nó đã đóng lại trước cô ấy đề bảo vệ hình ảnh bên trong. Đêm đó mình đã về nhà vào lúc 12h đêm; trời đêm rất lạnh nhưng trái tim mình sưởi ấm cả cơ thể, nó bảo rằng "Anh đã làm đúng".

Và dù có thế nào đi nữa, nhưng cái ham muốn của một thằng con trai trong mình vẫn còn quá yếu đuối trước sức mạnh của trái tim nhỏ bé đáng thương- trái tim đã phải ngừng đập không biết bao nhiêu lần chỉ vì một người con gái.

Trong một căn nhà, chỉ có 2 cơ thể ngồi cạnh nhau, mùi hương từ cơ thể kia quyến rũ mình và mình lấn tới, cô gái không kháng cự; nhớ đến những lời nói bóng gió của cô gái, mình lại có thêm can đảm lấn tới, nhắm mắt lại... Nhưng khi môi mình gần chạm môi cô ấy, mình mở mắt ra, thời gian bỗng dừng lại và biết bao ký ức tràn về- hình ảnh một cô gái khác, không đến từ khối óc, mà đến từ con tim đang cố gắng tự vệ trước sắc đẹp của cô gái trước mặt mình. Mình dừng lại, và cả hai lại tiếp tục nói chuyện như chưa có gì, vì cô gái cũng hiểu điều gì vừa xảy ra, không có gì lạ cả.

Những sự việc đó đã xảy ra, nhưng sau tất cả, đến giờ, mình vẫn luôn tự hỏi "liệu trái tim nhỏ bé này có ngu ngốc không, và liệu cô gái mà nó luôn nhớ đến kia, có thật sự là dành cho nó?". Nhưng dù có hỏi cỡ nào đi chăng nữa, không câu trả lời nào làm nó thỏa mãn, trái tim đó đã mù và điếc.

"Đó chỉ là sự mù quáng"- câu trả lời này, từ chính cô gái cũng không làm cho trái tim kia ngừng nhớ đến cô giây phút nào, kể cả cái đầu của mình cũng không thể tin được trái tim kia lại "cứng đầu" đến thế.

"Càng thân thì con gái càng sợ mất bạn nên không dám tiến tới"- buồn cười.... hoặc cũng có thể đúng, chả biết được, nhưng cũng chả quan tâm, nói chung mình với cô gái đó cũng đâu có thân lắm đâu, đâu có như cái mà bọn bạn mình gọi là "hội tỷ muội".

Bây giờ mình làm gì? Theo kế hoạch thì một số thành viên cốt lõi của "Xóm Đĩ" (tên cũ của Ổ Đĩ), họ sẽ giới thiệu một số em xinh như mộng, điện nước đầy đủ cho mình, bảo đảm tiêu chuẩn "một ngày chạm hàng ngỡ như một giây"

Chỉ mong là các cuộc gặp không kết thúc trong thất bại.

2 nhận xét:

  1. Mày cũng sâu sắc thật đó. Hôm nay tao đang buồn nên comment đàng hoàng cho mày. Cố lên :D

    Trả lờiXóa
  2. Lau la ucam tha n1 cau nghe hay do anh jai

    Trả lờiXóa