Nào giờ, theo mình nhớ thì mình đã diễn 4 lần, 1 lần làm vai chính (cấp lớp 425, ĐH FPT), và không có lần nào vai diễn của mình trong sáng cả, nhưng cũng không để lại ấn tượng xấu (mừng).
Mình không thích CLB Văn Nghệ của ĐH FPT, vì mình không tin trong cái CLB đó có 1 tác giả hay, đạo diễn giỏi, diễn viên ăn ý. Mình tin là trường mình có những người này, nhưng họ cũng đang nằm im quan sát, nên mình cũng không thích ra mặt, vì những người đăng ký CLB có vẻ ham vui hơn là yêu nghệ thuật, yêu ánh đèn, hay là yêu tiếng cười khán giả, một số trong bọn họ có lẽ chỉ thích hát karaoke hoặc thích chơi nổi, sẽ tiếc cho ai có tâm huyết gia nhập CLB vào lúc này.
Viết báo? Ý tưởng không tồi, mình đã tham gia 1 buổi, anh ấy dạy với phong cách chuyên nghiệp, các ví dụ tuy thật khó chịu (như anh nói lớp 425 bị cháy, và bọn level 2 cứ hỏi có mấy thằng chết) nhưng chúng giúp mình hiểu rất nhiều về cách viết tin, và mình ngạc nhiên vì tại sao anh ấy có thể chuyên nghiệp như thế, anh ấy đâu phải từ tòa báo ra, mặc dù anh từ ban truyền thông tập đoàn thì phải.
Nhưng CLB cũng không thể giữ chân mình được khi trong câu lạc bộ có nhiều khuôn mặt mà theo mình thấy, và theo những câu hỏi họ đặt ra cho anh, họ hoàn toàn không nghiêm túc khi tham gia vào CLB Báo Chí. Nơi này đã trở nên quá xô bồ, khó có thể trở thành chuyên nghiệp, và mình cũng chả tâm huyết đến thế với cái nghiệp làm báo này, khi đơn giản những gì mình thích viết, đơn giản là viết cho mình đọc- viết blog: luôn tuồn, không đặt nặng lỗi chính tả, ý kiến chủ quan, etc. Nói chung là báo chí không phải ước mơ của mình.
Manga, Anime? Chưa bao giờ mình nghĩ rằng manga hay đến thế, không khô khan, không xa lạ, những suy nghĩ, hoàn cảnh đó, có thể không xảy ra với mình, nhưng lại rất thân quen, làm mình xúc động, suy nghĩ.
Không quá cao xa, lãng mạn như tiểu thuyết tình cảm, nhưng bộ manga mình đang đọc, bị bạn mình chê là "Comedy viết không ra gì", mình lại thấy nó là Truyện Tình Cảm, và diễn biến (diễn tiến?) tâm trạng của nhân vật, phần nào giống mình, mình thấy bản thân trong đó, và càng đọc, mình càng buồn vì các nhân vật đã quá gần gũi với nhau, và tạo thành một đám đông chen chúc, trong khi lẽ ra chỉ có hai người.
Mình không thích đọc nữa, chỉ thích quên hết đi, nhưng tất cả những game mình chơi, những phim, truyện mình coi, tất cả, đều ảnh hưởng đến mình, càng chơi, mình càng có cảm giác mình giống một nhân vật chính; càng xem, mình càng thấy mình giống một nhân vật nào đó. Có lẽ mình rất dễ bị thu hút, ám ảnh bởi con gái và các truyện, phim, game mình coi, chơi.
"Nothing is true, everything is permitted"
Câu này giải thích sao cho đúng? Chẳng lẽ bảo là muốn làm gì thì làm? Thế thì mình làm gì giờ?
Mình thích làm nhiều thứ lắm, nhưng mình sợ làm người khác tổn thương, và không thích cảm giác tội lỗi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét