Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2007

Mình không phải đồ bỏ!

Tình yêu là... í lộn, tình hình là...
...

mấy hôm trước có mấy chị em gái nào trạc trạc tuổi mình, xinh như mộng, chạy xe gì không nhớ, mặc đồ gì không nhớ chỉ biết là mình dán mắt nhìn họ từ lúc họ ở xa bảy chục mét tới khi họ tới ngay trước mặt mình, cách mình chỉ có bảy mươi phân, có nghĩa là nếu đưa tay ra trước thì chắc chắn chạm tới..........bàn tay đang chìa ra của họ. Họ nói: "chào anh Tú, tụi em học lớp 10 Văn, mỗi lần đi học về đều thấy anh ngồi trong lớp, không chịu học hành mà cứ ngắm tụi em, rồi hôm qua, lại nhà lớp trưởng chơi, mới biết anh là hàng xóm lớp trưởng, tụi em đã thảo luận và đưa ra quyết định cho anh một cơ hội chứng tỏ giá trị của anh cho em thấy,... Ủa, anh đang nhìn gì vậy?.... AAA, kỳ quá đi cái anh này, đi chỗ khác, cái đó đâu phải ai muốn rờ là rờ được đâu!"- "em đừng lo, mấy cái này anh rành lắm, không sứt mẻ gì của em đâu."

Lúc đó tôi đang nhìn cách chạy dây điện chiếc xe đạp điện của hai em đó, mà muốn coi thì phải vặn, tháo tùm lum, nên mấy em đó sợ hư mới la oai oái, chứ không có gì ghê gớm hết à.

"Tụi em có nghe nói anh hay tìm tòi, sờ mó, nhìn ngó mấy thứ của lạ, nhưng đúng là trăm nghe mới bằng một thấy, mà... hức, tụi em lại là nạn nhân mới tức chứ!"- "thôi anh xin lỗi, anh sẽ chịu trách nhiệm trăm phần trăm, nếu có chuyện gì xảy ra, anh sẽ lo cho em tới nơi tới chốn mà"- "Hic, thiệt hông anh, anh hứa sẽ lo cho em chứ?"- "Thiệt mà, xe em có hư giữa đường anh, cứ gọi anh, anh sẽ tới rước em về"- "Ôi, anh quả là người có trách nhiệm, nhưng tốt hết từ đầu anh đừng làm thì tốt hơn."- "nhưng nhìn thấy mấy cái đó, anh chịu không nổi, đó là tình yêu (với kỹ thuật) anh đã dành cho (chiếc xe của) em."- "ÔI! LÃNG MẠN QUÁ, nhưng mà anh nói có thiếu gì không?"- "anh nói đủ mà (nhưng tại trong ngoặc đơn nên em không nghe thôi)".

Thế là em ấy tưởng tôi yêu em ấy nên chạy lại, sà vào lòng tôi, quàng hai tay qua người tôi, mắt em nhìn vào mắt tôi, giật giật. Tôi linh cảm sắp có chuyện... Bỗng nhưng em lên gối: "Hự", tôi gập người lại, thế là em xuống chỏ: "Ặc". Tôi nằm luôn, lúc đầu còn co giật, lúc sau chỉ còn bất động, rên...

"Cho chừa tật ăn nói bậy bạ, bữa trước dám cua em ***** của tui nay còn muốn cua tui hả? nói cho mà biết, em ***** là của tui, không đụng vô nghe chưa?" - "vậy ấy là less(bian) hả?" - "Uh, còn mi là Tú bêđê ai chả biết... Xía, BD còn đi dê gái!" - "ấy, đó là diễn kịch thôi, nhờ vở đó mà tui có nhiều Fan lắm đó." - "Còn cãi hả, tao nói BD là BD, fan? chắc cũng toàn gay chứ gì? Mà mày..."

Tôi đứng dậy phủi áo trong sự ngạc nhiên của ả less kia: "Tôi muốn làm gì kệ tôi, tôi cua em **** mà em có theo tôi chưa mà tới đây đánh tôi? mà cỡ em có theo tôi thì do tôi hay hơn cô thôi, lúc đó đánh tôi có thay đổi được gì? Mà tưởng mấy cái gối chỏ kia làm gì được tôi hả!" (thực ra đau lắm nhưng nghĩ lại hình như em đi chung với bà less lại là girl, nên phải giả bộ đàn ông để sau này còn...)

nội dung của entry này là mình vừa sửa được cái headphone đứt dây cho nhỏ bạn, việc này tương đối khó vì mỗi dây đồng đều có cách điện, và có lõi riêng (như dây anten ấy)... và lý do post cái entry nhảm không thể nhảm hơn này là thi... nhảm với bạn Bánh Mì, mà bây giờ mình thấy mình thắng chắc.

Cái entry này có thể dài hơn...

3 nhận xét:

  1. Đậu- as cool as a cucumber [ Bêtô ]lúc 02:07 3 tháng 11, 2007

    tui (lại) thề là tui ko nói chuyện với ông >"< đầu óc .. đen thui T_T Thắng òi đó , làm j` làm đi >.<

    Trả lờiXóa
  2. í, làm gì làm hả, đã wá, để coi mình muốn gì đã...

    Trả lờiXóa
  3. ee
    viết hay wá hen
    khíp
    cho người ta hỉu nghĩa # ko hà

    Trả lờiXóa