Tại sao mình lại giả vờ, tại sao mình lại che giấu những suy nghĩ của mình chứ.
Mình có nói, nhưng có ai nghe không, thôi thì tính như chưa nói.
Mình muốn khóc, nhớ cảm giác sau khi khóc xong- nhẹ nhõm.
Đàn ông là không khóc sao. Không!
Mình thật ngu ngốc, quá ảo tưởng.
"Khổ hải vô biên, hồi đầu thị ngạn"
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
nứơc mắt con trai là ngọc, nhưg kệ, cứ khóc. Bm vui là đc roài , mặc kệ tất cả i !!!
Trả lờiXóatao thấy trên đời này chắc chả ai chả có gì làm thằng Huy này khóc trừ đòn của mẹ :))
Trả lờiXóachậc ! thông báo , chỗ tui có bán khăn jấy , ai có nhu cầu wick cm bên blog ^.^
Trả lờiXóaWat happen , my friend?!
ủa, có cái "luật" nào cấm con trai khóc ko dzậy ông anh???
Trả lờiXóa