chán
ta ví tình yêu như dòng điện xoay chiều, ta là I, em là U, em lên xuống theo hàm sin, uh ta cũng theo, nhưng mấy thằng L, C ở đâu đi vào, lời vào tiếng ra sao đó lại làm ta và em lệch pha nhau đi, thế là biết bao nhiêu chuyện dở khóc dở cười xảy ra.
nhưng cũng may ngoài mấy thằng C (tụ), mấy nhỏ L (cuộn dây) phá đám, còn có bạn R luôn xuất hiện, làm giảm góc lệch U và I, để góc lệch đó luôn nhỏ hơn 90 độ. R ơi, tôi ko biết nếu thiếu bạn thì tôi sẽ ra sao nữa, vì nếu thiếu U thì dây dẫn tuy còn, nhưng I chả có, vì dây dẫn của tôi là kim loại thường (phải có U mới có I, không phải như mấy thằng siêu dẫn biến thái không có U cũng tự có I kia), nên đừng bỏ rơi tôi R nhé, tuy nói tôi không thể sống thiếu U, nhưng sống mà luôn cách U một góc 1 phần 2 pie thì sống làm chi, nên cũng có thể nói tôi không thể sống thiếu R, nên R đừng giận khi tôi nói tôi yêu R nhé (R cũng đừng nói tôi hâm)
em U ơi, nếu muốn tình yêu của đôi ta có công suất P cực đại, thì chỉ có cách anh và em phải cùng pha với nhau thôi, có nghĩa là mấy thằng C, mấy con L kia phải ra đi hoặc mình cho tụi nó đánh nhau tơi bời thành con số ZERO. nếu thực sự có cái khoảnh khắc hạnh phúc ấy thì bạn R sẽ chấp cánh cho tình yêu P của chúng ta đạt đến giá trị cực đại, em và anh sẽ hạnh phúc bên nhau cho tới khi Acquy hết điện, máy phát hết xăng em nhé!
chuyên Lý =))
Trả lờiXóa=))
Trả lờiXóahỉu ^^ nhưng sẽ jả vờ ko hỉu =))
Trả lờiXóako hỉu >.<, nhưng sẽ dzả dzờ hỉu ^^
Trả lờiXóa