Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2007

Nhức đầu, đau tim, khóc!

Đầu đau, có lúc đau cả tim, vầy là sao?

Ta có quan tâm tới sức khỏe mà, nhưng thể chất bẩm sinh là thế: huyết áp cao, nhịp tim cũng nhanh, có lẽ ta không thọ!

Ừ, thì ta thường nói với bản thân: "Hôm qua là quá khứ, không thay đổi được, ngày mai là chưa biết được, mọi chuyện có thể xảy ra, chỉ có hiện tại là tác động được, từ đó, ta có thể sửa sai quá khứ, hàn gắn, cải thiện quan hệ, từ đó định hướng tương lai."

Tuy nói vậy, nhưng như đã nói, dù hiện tại ta có thể làm một người từ ghét ta thành bạn ta, làm một người ta yêu yêu ta, nhưng chưa chắc ta đã có ngày mai, khi mà ta có thể chết vì tai nạn giao thông, sét đánh, bị giết,... nhưng không sao, chỉ cần khi ta còn sống, ta đã làm những gì đáng làm, nên làm, và khi ta chết đi, những hành động đó vẫn còn ảnh hưởng tới những người đang sống theo chiều hướng tích cực, thế là ta an lòng!

Khóc, tại sao ta lại khóc, khi mà chỉ coi một đoạn quảng cáo, không có gì buồn, nhưng ta lại khóc, hay nói đúng hơn là nhỏ vài giọt lệ, chả lẽ ta yêu cái tên đó tới mức đó sao? Hay là ta đã tự làm khổ mình?

Có những khi, người khác nổi nóng với mình, nhưng mình không giận, vì mình biết, sau những câu nói nặng nề kia là sự lo lắng dành cho mình, là nỗi đau, nỗi buồn, uất ức,... mình biết, có thể không rõ, nhưng mình biết, vì mình cũng như thế, không phải khóc mới là buồn, có người không khóc, vì họ cho rằng "mình không thể khóc ở đây, ở kia, trước mặt mọi người, cứ giận, cứ bực bội, sẽ không ai biết đâu, và ta sẽ hết đau,hết buồn ngay thôi", có thể tui nói sai đôi chỗ, nhưng sự thật là bạn đừng kìm nén nước mắt, nếu bạn không khóc, bạn có thể hết buồn không, cứ khóc, cứ la hét, như thế sẽ tốt hơn.

Mọi người thường đánh tôi, tôi không kêu đau, vì tôi không thấy ở họ ác ý, nhưng không có nghĩa là tôi không biết đau, mọi người có thể nghĩ là tôi mạnh mẽ (dù tôi đoán chẳng ai nghĩ thế), nhưng có thật sự là vậy không?

Tôi có thể bị tổn thương về tâm hồn, tình cảm, nhưng không như thể xác, không phải ai cũng có thể làm tôi đau, làm tôi buồn. Nhưng không may mắn như một số người, những người vô tư lự cười nói suốt ngày, tôi đã tìm ra một người có thể làm tổn thương tâm hồn và tình cảm của mình, và "may mắn" hơn nữa là người này làm khá tốt chuyện đó.

Nhưng tôi không trách người đó, cũng không tự trách mình, vì người đó có cuộc sống riêng, suy nghĩ riêng, niềm vui, nỗi buồn riêng hết, không phải lúc nào cũng...

Và tôi cũng không trách bản thân khi chọn người đó vì tôi đã gặp nhiều người, đa số đều làm tôi buồn nhiều hơn vui, chỉ có một người làm tôi vui, làm tôi thấy ấm áp, nhưng lại không làm tôi thấy hạnh phúc, và tới những giây phút cuối của ngày hôm đó, tôi lại nhớ đến "người đó", và nỗi buồn trong tâm hồn không thể che dấu bằng nụ cười trên môi, tôi ra về với một lý do con nít- "nhớ nhà, nhớ mẹ", nhưng thực chất là nhớ người tôi yêu...

Thật chán khi đi học mà không học, chỉ như bóng ma trôi ra trôi vào, ừ thì cũng có điểm cao, nhưng cũng có điểm thấp, có môn chả học bài mà 7 điểm 8 điểm, nhưng cũng có môn ngược lại, cũng có khi trời thương, cho cái đề không ai làm đúng, chỉ riêng ta chính xác, nhưng nụ cười đó cũng tắt đi khi ta nghe tin "kiểm tra lại, bài đó bỏ".

Sống làm gì khi không có mục đích? Mỗi tối đi ngủ, ta đều tự nhủ rằng sớm mai thức dậy, đầu óc sáng ra, ta sẽ có mục đích, lý tưởng, nhưng bao đêm, bao ngày đã trôi qua, không ngày nào ta không hy vọng, để rồi thất vọng, nhưng ta vẫn hy vọng, vì ta biết, sẽ có ngày nào đó, ta sẽ tìm ra...

"Cái gì của mình thì sớm muộn gì cũng về tay mình", cô mình thường nói thế, cô có cách nói rất lạc quan, nhưng ít ai biết sau những câu nói đó, những nụ cười đó, là những chuyện buồn, những câu chuyện gần hai mươi năm cô vẫn buồn, và cô vẫn nhìn đời lạc quan, hay ít nhất thể hiện như thế, và sống tốt mỗi ngày. (Cô ơi, thương cô quá, cô đâu đáng bị như vậy!)

Ngày tháng trôi qua, tôi cứ lớn lên, nhận thức cũng thay đổi, cùng một vấn đề, tôi có cách nhìn khác, không phải khác hoàn toàn mà nhìn thấy thêm các khía cạnh mới, vì như tôi thường nói với bản thân là tôi ít khi sai, từ nhỏ đã thế.

Nếu nói thế, những lựa chọn tôi đã chọn, có đúng hết không? Tôi không quan tâm, vì tôi không có quyền chọn lại, vì đó là quá khứ, nhưng như đã nói tôi có thể hành động ngay bây giờ, ngay khi tôi viết những chữ này, khi mà đầu tôi đau như chưa bao giờ được đau, để mong có được một ngày mai tươi đẹp hơn, không những cho bản thân mà còn cho những người tôi thương yêu...

Thật can đảm cho những ai đọc đến đây, khi mà người viết là một thằng điên cô đơn, hay ít nhất nó tự nói thế, cái kẻ bị "bội tình" (có quá nhiều tình cảm như Thebest nói), kẻ không biết quý trọng thời gian, không biết lúc nào nên nói và nên nói gì, hay làm buồn lòng những ai yêu thương hắn, và cả những người hắn yêu thương...

Trên đây là vài dòng suy nghĩ khi nhức đầu của kẻ tâm thần, mong độc giả không điên theo.

2 nhận xét:

  1. đọ được đạon đầu thấy ơi nhãm kéo xuống thấy quá dài>>>>>>dẹp

    Trả lờiXóa
  2. Đậu- as cool as a cucumber [ Bêtô ]lúc 02:36 29 tháng 10, 2007

    dài wó hem đọc hít , nhưng thề là đã đọc dòng đầu và dòng cúi :p dù sao thì cũng mong ông mau hít khùn wa spam wick cm tui típ :D have fun Friend :x

    Trả lờiXóa