Thứ Hai, 29 tháng 6, 2009

Sau Nha Trang, trước sinh nhật Thảo

7777


...

Đèn chuyển sang màu đỏ, người đàn ông trong bộ quần áo đóng thùng công chức dừng lại, nhảy khỏi xe, ông nhìn vào bánh xe và thở dài. Ông bắt đầu dẫn bộ tìm chỗ vá xe.



Đèn xanh, mọi người rú ga chạy đi mặc người đàn ông dắt chiếc xe bể bánh trong lúc xế chiều- cả mặt trời cũng bỏ rơi ông ta. Chỉ có một giọng nói nhẹ nhàng cất lên, như để xua đi sự tĩnh lặng đó: "xui nhỉ", nói rồi cậu thanh niên cũng kéo ga phóng xe đi.



Cậu thanh niên còn con đường dài phía trước, và trước đó năm phút, cậu đã tin rằng mình sẽ về nhà trước khi mặt trời lặn, nhưng thật phi lý vì đã hơn 6 giờ chiều. Giờ đây, cậu lại tin rằng xenon sẽ soi sáng đường về nhà, và Hugo sẽ tha cho cậu.



Chạy xe, nhưng cậu lại nhớ về tối qua, về những điều cậu chat với cô gái không chịu đi ngủ. Cô gái nói rằng cô gái muốn thức xem trực tiếp chung kết một giải billards nào đó. Cậu lại không thích billards, cậu không hiểu nổi môn thể thao mà các ông cầm cây gậy chọt chọt vào những trái banh một cách bạo lực.



Thực ra cậu ghét billards vì vào ngày mẹ cậu sinh cậu, chị cậu phải chạy ra quán billards tìm ba cậu, nên cậu hận billards. Cậu được sinh ra vào khoảng 9 tháng 13 ngày, hụt 3 ngày so với dự định bác sĩ.



"Thằng bé sẽ ra đời vào quốc khánh Mỹ"- Bác sĩ nói. Nhưng vốn dĩ cậu không thích cái ngày đó, cậu đã lì lợm thêm ba ngày, và ra đời vào ngày 7 tháng 7 năm 1990. Cậu rất tự hào vì tinh thần lì của mình từ khi nghe mẹ kể về chuyện sinh trễ ba ngày này.



...

Cậu đã chat với cô gái rất nhiều. Cậu gặp cô mới chỉ vài lần, thế nhưng càng ngày, cảm giác cậu biết cô từ lâu càng rõ rệt- cái cảm giác mà cậu có từ lần đầu tiên nhìn thấy cô. Và càng nói chuyện với cô, cậu càng cảm thấy thoải mái, gần gũi.



Lần cuối cậu cảm thấy một cô gái hiểu rõ cậu thế này đã được vài năm rồi, và có vẻ như cô gái đó vẫn còn hiểu cậu khá rõ. Thế nhưng không ai muốn nhắc tới điều này cả.



"Trẫm cưới vợ cho Trẫm đâu phải cưới vợ cho cụ Tôn Thất Hân và Triều Đình", câu nói của Bảo Đại làm cậu suy nghĩ. Ừ thì bác sĩ nói cậu sinh ra vào ngày lễ lớn cậu còn không nghe theo mà...



(đọc hiểu sao hiểu, hư cấu trên chuyện có thật, biết cậu thanh niên thì hiểu chuyện thôi)

Chiều nay, vừa ra khỏi phòng học, lại hỏi Khương câu cửa miệng "Tối nay có đi cafe với em nào không?" dù trong lòng biết rằng anh Khương không thể nào huy động được nhưng mình cứ hỏi. Vì đơn giản mình không muốn về phòng trọ, cái nơi thân nhưng không thương ấy đầu độc mình đủ lắm rồi.

Tối nay mình ngủ ở Tây Ninh. Không điện báo má vì biết chắc má không cho về, nhưng biết là về má không đuổi.

Mình nhớ tới sáng chủ nhật ở gần phòng trọ mình có thằng bị đuổi khỏi nhà, nó cứ đứng đó khóc, nhìn về phía nhà nó, rồi từ từ, từng chút một nó bước ra xa hơn, rồi lại quay mặt lại mà khóc, nhưng hình như không ai ra dắt nó vào. Nói chung thì chắc nó cũng đã làm gì đó ngu ngốc, như đi Nha Trang 3 ngày tiêu hết 1 triệu chẳng hạn...

Bẽ bàng thay...

Thế là sắp tới sinh nhật Thảo rồi, Yahoo 360 sắp đóng cửa rồi. Hồi chiều đi mượn thư viện cuốn sách, chị thủ thư nói "Em được mượn 2 tuần, 13 tháng 7 trả sách nhe em."- Nghe mà đau lòng cái Yahoo 360...

Tây Ninh giở trò gì mà mấy lần gần đây về nhà thấy Hugo đầy đường (đoạn Gò Dầu- Thị xã)

Đi Nha Trang vui, rửa mắt, nói chung thì rửa sơ không bằng mấy thằng kia, vì chị áo hồng ở quán tàu hủ đá ngồi sau lưng mình. Nhưng mà hình như chỉ có mình và thằng Nhân là thấy được cái chị ấy khoe...

Giờ đi ngủ, sáng mai còn xuống Thành Phố học.

Đã thích nghi với cuộc sống ở đó, nhưng không thích, và rất nghi.

Có lẽ Chủ Nhật sẽ cùng Khương vào thăm các cô gái Nhân Văn học quân sự (nếu các cô có ở lại)

...

Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2009

Cover Letter for SE0425

Sorry about what happened in class this evening.

password for Unit Test 8: asap (As Soon As Possible, FYI)

Here is the job ad Mrs Huong PTT copied from www.vietnamworks.com for us:

----------------------------------------------------------------------------------------------------
Read the following job ad on www.vietnamworks.com on June 16 2009:



ICTP Software Development



Company profile:

ICTP Software Development is a Dutch software company with a Vietnamese department. ICTP Software Development is focused on the Dutch market. Our goal is to make our own application market leader within this year. For custom made solutions our customers are mostly local governments and Dutch organizations.

Company size:

Less Than 10

Company address:

214B 27c Nguyen Trai

Job Detail

Job title:

HTML and Photoshop designer


Job description:

For different projects we are looking for a Web ASP.Net components designer to create professional applications. The .Net developers will create the innovative solutions, you as designer will style the applications. This can be full-time and par-time. Styling and taking care of the quality of delivered work will be part of the job.

No experience with styling of ASP.Net components? No problem. If you have knowledge of HTML and CSS this job gives enough possibilities to learn

Job Requirement

General:

Years of experience:

1 year(s)

Minimum career level:

Experienced (Non-Manager)

Minimum education level:

N/A


Strong knowledge in HTML, CSS and Photoshop. Experience in Style sheet for ASP.Net page and control is recommended.

Preferred language for received applications: English

Job Skills

Required skills:

- Programming Languages - HTML
Intermediate- 1 year(s) of use
- Programming Languages - CSS


Intermediate- 1 year(s) of use
- Desktop Applications - Photoshop


Intermediate- 1 year(s) of use

Desired skills:

- English
Intermediate


Write a cover letter to this company to apply for this job. Make up all the details about you.



----------------------------------------------------------------------------------------------------


This is my Cover Letter, I wrote it so you won't have to worry about copy right or copy left, just modify it the way that won't kill us both...




----------------------------------------------------------------------------------------------------

Le Quang Tu,
1234, Nguyen Van Cu,
HCMC,
(123)-456 7890.

Date: 19th June, 2009.

Mr. Jason Bourne,
ICTP Software Development,
214B 27c Nguyen Trai,
HCMC.

I am writing this to apply for the designer position you offered on www.vietnamworks.com on June 16 2009. You may give consideration to my CV (attached to this letter).

After reading your job ad, I found myself suitable for this position because of the following reason. First, I graduated from FPT University, and I have a very good knowledge in HTML, CSS and Photoshop. Second, I worked 2 years for MI6 in England as their HTML and Photoshop designer, and I have TOEFL 650 and IETLS 6.5. So my experience and skill are good for the position you offered.

For those reasons and my desire to work with a Dutch company in Vietnam, I believe that I could make a considerable contribution to you as well as develop my skills.

I am looking forward to an interview to discuss the position.

Yours sincerely,

Le Quang Tu

-------------------------------------------------------------------------------------------------

It's a bit short but she only gives us 25 minutes, so 171 words maybe enough...




Muốn chế cháo mắm muối gì thì cứ thoải mái....



Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2009

Thói quen và cấm đoán...

Hugo và thói quen của Hugo: tha bác sĩ. Không Hugo nào muốn vác mặt vào bệnh viện gặp thằng chữa cho mình là thằng mình đã phạt (các bác sĩ B.Dương xuất giấy bác sĩ khi bị túm)

Tôi và thói quen của tôi: Ngắm gái, không phải đẹp hay không mà là dễ thương hay không.

Hugo và cấm đoán của Hugo: không biết, tôi có phải Hugo đâu...

Tôi và cấm đoán của tôi: không dắt về nhà một cô mà má cảnh báo trước là không tốt, vì cô ấy có một đặc điểm chung của người không tốt...

Tiếc thay...

Má nói rằng con dâu kiểu đó hỗn với ba má chồng, má có cái lý của má. Có thể má đúng. Cũng có thể không phải vậy...

Ứng cử viên không hỗn với má, hiền (như cục bột, có thể nói thế), gia đình tốt, có quen biết từ lâu với nhà mình, và thỏa mãn nhãn quan của mình, hiện vẫn chỉ có một...

Thế nhìn vào cô ấy, cậu thấy cô ấy đẹp chỗ nào?


Tổng thể cô ấy đẹp từ trong ra ngoài, từ tính cách tới bề ngoài, dĩ nhiên cũng còn vài khuyết điểm, nhưng bản thân tôi không hoàn hảo thì tôi không thể đòi hỏi một cô gái hoàn hảo được. Còn đôi môi, tôi chưa thấy cô bạn nào của tôi có đôi môi đẹp hơn thế...

Ừ thì có đôi lúc tôi cũng muốn hôn cô ấy, ông trời cũng cho tôi cơ hội, khá nhiều lần, nhưng...

Quá khứ là quá khứ...

Hiện tại tôi vẫn đang lo cho chuyện học hành, rồi sau học hành là tiền bạc, để còn lo cho ba má.

Có lẽ, như cô giáo tôi nói khi nhìn vào bàn tay tôi: "con lấy vợ trễ"

Thế...

Trễ là trễ hơn luật nhà nước phải không cô?

Trễ là 22 tuổi con "mới" lấy vợ chăng...

Dĩ nhiên không thể lấy vợ với hầu bao rỗng được...

...

Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2009

Hugo và dejavu về xe

Vui cùng Hugo...

Chả lý thú tí nào.

Sao hôm nay xe mình cùi bắp thế nhỉ?

Xenon ko sáng bằng thằng Exciter (ko biết nó có gương cầu hay 2 xenon gì ko), cứ tè le mà tối hù. Có cảm giác tối hơn hồi đó.

Kéo hết ga mà có 80 hà, hồi đó 100 lận (chắc do ngược gió và áo khoác lớn quá)

Chạy một đoạn thằng đua chung mình nó quẹo mất tiêu. Chán quá để còn 50 (đường tối đa 60) thì thấy trong kiếng chiếu hậu có chớp đỏ bồ câu...

Né cho nó vượt thì nó lại chạy ngang và chĩa cây ra bắt mình dừng lại...

Thảm, kỳ này đi bộ về nhà...

Nhưng ko sợ, cuối cùng mấy ổng cho đi :D

Kể chi tiết mất thời gian (đang chat với gái)

Gái bảo "cứ viết blog đi, bựa mà viết blog là tài rồi..."

Tới dejavu về xe, nghe rất phi lý nhưng phải viết để sau này có xảy ra thì biết là có mơ thấy rồi:

Tôi lái xe trên con đường rộng.

Đường thì đông mà nỗi đau tôi thì vắng.

Tôi cúi người lấy tay trái sờ đèn theo thói quen...

Thì hỡi ôi chóa đèn không còn phần nhựa trong phía trước, chỉ còn phần phản chiếu phía sau...

Và trong chóa, trống rỗng, không xenon, không đèn zin...

Đường chưa tối nhưng lòng tôi bỗng tối lại...

Chuyện gì đã xảy ra với xe mình...

Giờ nhớ lại, chưa chắc đó là xe mình.

Mẹ hỏi tôi: "yêu rồi à?"

...

Maybe

...

Thứ Tư, 10 tháng 6, 2009

Bạn đã chọn đúng hay sai

Sau một lúc nghe giảng tùm lum tà la, các học viên được chuyên gia hỏi:

"Thế các bạn thấy những quyết định của mình nào giờ là đúng hay sai?"

"Sai"- nhiều người trả lời. Riêng tôi vẫn suy nghĩ.

"Không phải là sai. Các bạn đã chọn đúng nên bây giờ mới ngồi đây"- chuyên gia nói. (sai là nằm dưới bánh xe tải rồi- người viết)

Thế thì giờ đây. Bạn thấy mình đang ở trong tình thế nào? Tiến thoái lưỡng nan hay đường dài rộng mở? Nên nhớ rằng tiên trách kỷ hậu trách nhân, tất cả các tình thế, dù tốt hay xấu đều do bản thân ta đặt mình vào...

Mà có câu "Nếu là phúc thì không phải là họa, nếu là họa thì không tránh khỏi". Thế thì đừng lăn tăn nữa, hãy quyết định đi.

Chiều nay mới thấy lớp mình có thằng đen bạc đỏ tình...

Tự trích cái status bên Facebook của mình:

"đi vô định" là "heading nowhere" thì phải, nowhere = now + here. Thế thì mình đã tới đúng nơi cần đến rồi :)

Sư phụ đã cho mình xuống núi...

Có lẽ đã đến lúc...

Thưa sư phụ, đệ tử sẽ cố gắng không làm thầy mất mặt!

Xin hứa với cái Donut rằng ta sẽ khẳng định giá trị bản thân:

Giá trị Siêu Nhân Gao (hay là Superman hay là Hiệp sĩ lợn gì cũng được)

Thứ Ba, 9 tháng 6, 2009

Chậm lại một chút...

Trưa nay, nằm lăn qua lăn lại trên chiếu, chả muốn đi học...

Nhưng xuống Thành Phố là học Đại Học, không học thì về nhà chứ ở lại làm gì. Mà về nhà có nghĩa là đi chăn bò hoặc bán vé số, chứ cũng chẳng có được 1 hecta cao su để cạo mủ nữa...

Mặc áo vào, dắt xe ra khỏi phòng rồi mới thấy hơi khó chịu nơi mép, râu ria kinh quá, râu ria khó chịu thế này thì sao tự tin chém gió được... Thế là mặc xe đó, mặc laptop đó vào cạo râu (phòng em cuối hẻm chẳng sợ người lạ vào trộm)

Vào lớp ngồi nghe ông thầy lảm nhảm gì đó mất 3 tiếng...

Học tiếng Nhật chữ được chữ mất 1 tiếng rưỡi...

Khương rủ đi vào Phú Thọ bóng rổ với bọn chung trường (gì chứ bóng rổ em mù tịt nhưng bỗng nhiên ko muốn về phòng trọ)

Thế nhưng lại cắm rể ở nhà Khương chơi với con mèo và nhìn Khương làm những cái quiz bựa cực kỳ.

Nhìn cái List Yahoo cả trăm đang online của Khương mà oải không muốn chat tí nào... (list em có cỡ 90 mấy người thôi)

Thế rồi cũng gần 8h thì phải, thế là đi, ko phải bóng rổ mà theo lời Khương là đi cafe. Ra đến đường Khương hỏi "uống cafe hay trà sữa", mình nói "có 2 ông thì đi làm gì, thôi chắc tui về...", thế là mình về còn Khương nói gì mà "tui ghé Thảo một chút" (nghe không rõ, đoán thế...)

Nhớ đến cô bạn ở chung cư Hòa Bình, thế là chạy qua Phú Thọ, lúc đó gần 8h 20. Định gọi cô ấy xem có rảnh không xuống cho mình ngắm một tí, đã lâu rồi không gặp.

Tin nhắn.

Thôi không gọi cô gái Hòa Bình nữa. đi xem bọn kia tập bóng rổ nào, nghe nói là cổng Lữ Gia của Phú Thọ, nhưng cứ quay đầu xe chạy 1 vòng Phú Thọ xem nào.

Tin nhắn.

Kìa cổng Lữ Gia, phía xa xa có thể thấy 1 lốc áo cam FPT University đang chơi. Và kia là cái dáng cao cao của anh Tùng Vớ Vẩn, hình như anh ấy ko đeo kiếng...

Tin nhắn.

Thôi đi về, bọn bóng rổ cũng tan thì phải, chỉ còn anh Tùng Vớ Vẩn vẫn đang rất máu. Với chiều cao 1m8 mấy gần 1m9 và thể hình ốm nhom đó thì chỉ có trên sân bóng rổ anh mới tự tin được.

Từng ngồi Boeing 777 hạng thường và xe 12 chỗ. Những lúc đó cảm thấy thật tự hào vì chiều cao khiêm tốn của mình. Tự hỏi nếu nhét anh Tùng Vớ Vẩn vào cái chỗ ngồi hạng thường của Boeing 777 thì anh sẽ ngồi thế nào...

Tin nhắn cuối của ngày.

Đi Cộng Hòa về nhà. Không có cảm tình với CMT8.

Tới đầu Cộng Hòa, chỗ cắt với Trường Chinh, thấy bên Trường Chinh xe ép nhau như cá mòi. Vì ngay giữa ngã ba, có một chiếc xe ben đang dừng, phần đường nhựa sau nó tối như bị ướt, có những mảnh xà bần lớn được người ta đặt xung quanh phần đường ướt đó để người ta khỏi chạy qua.

Người thì quay ngang nhìn, người thì quay đầu xe lại gia nhập đám đông đang bu đen, người thì gửi xe đâu đó, đầu còn nón bảo hiểm băng qua đường mà coi...

Cẩn thận chút thì đâu có gì...

Xe mình coi thế mà keng và cứng lắm chứ có giỡn đâu, thôi để giữ máy xe tốt mãi, mình sẽ chạy chậm thôi, chừng 70km đổ lại và đều ga thôi, và trên hết là luyện chạy đầm như tay ga (dù nói dễ hơn làm).

Không việc gì phải gấp cả...

Tìm thấy rồi thì cố gắng giữ lấy.

Tìm thấy rồi ngắm, rồi nhìn, rồi phân tích, rồi thì... (ghi lại thế này thôi)

Nghe lời các cô gái Nhân Văn vậy, dù có cô gái nói mình là tin cùng lắm 70% lời nói hoặc biểu hiện các cô thôi...

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2009

Cuối tuần đầu tiên ở Sài Gòn

Nói chung có nhiều tuần bị vướng phải ở lại Thành phố rồi, nhưng vì công việc nên ko tính là cuối tuần.

Lần đầu tiên đi chơi cả 2 ngày thứ bảy và chủ nhật.

Mà còn ở trong nữa chứ, chứ chả phải là ở ngoài cái An Sương bụi bặm này.

Mà là đi từ sáng tới tối cả 2 ngày luôn chứ...

Thế này thì ko tính là "phải" ở lại mà là "được" ở lại.

Tuần sau "phải" về nhà hay "được" về nhà chưa biết nữa.

Cuối tuần này, để vui như vậy, cũng cần ngoài kế hoạch nhiều...

Hình như thứ bảy đáng lẽ gặp 2 em nào đó nhưng lại bỏ, chả nghe nói năng gì.

Đáng lẽ chủ nhật đi tập huấn chụp ảnh gì đó cho CLB Báo Chí, nhưng chẳng nghe thông báo gì cụ thể.

Nói chung cuối tuần này vui hơn những ngày nằm nhà trọ ngủ hay nằm nhà ba má ngủ.

Đơn giản là vì...

Có một người đã không đi Vũng Tàu...

Mà thay vào đó, lại ngồi vừa ngậm ống hút, vừa cười rung cả vai...

Nhờ vậy, mà thay vì căng mắt ra chạy xe về nhà, mình đã ngồi suy nghĩ mụ cả người...

Phải cảm ơn nhiều người vì cuối tuần này: 2 cô gái Bùi Thị Xuân, 1 chàng trai Mạc Đỉnh Chi, 1 lớp Năng Khiếu.

Tự nhiên cảm thấy tội lỗi vì những gì mình chưa làm...

lại Dejavu...

vừa nghĩ đến một cô gái mới gặp 1 lần vừa nghe câu "níu kéo con tim anh dừng chân".

Mình thật là tham lam, nhưng nói chung thì mình biết, để có điều gì đó thì ta phải biết trân trọng, mà trân trọng là không được quá tham lam.

Có thể là có duyên nhưng không có nợ vậy C.

Vì hình như tui nợ người khác.

Nếu không đúng chủ nợ thì tui sẽ lại đi tìm C.

...

Hay là tui ko nợ ai cả?